NHỮNG NGÀY LÀM CHỦ TỊCH - 15

   Lâu nay chẳng thấy cái anh phóng viên thường trú của đài truyền hình Việt Nam tại Trung Quốc đưa tin nhanh về tình hình dân tình ở bên đó nhỉ. Em nhớ cái anh này vì ấn tượng cái giọng Nghệ của anh ấy. Xem Vờ Tờ Vờ đã mấy mùa thu hái cà phê rồi nhưng mà hiếm khi em được nghe giọng Nghệ cất lên trong những mục chính của thời sự. Đã thế, cái giọng Nghệ ấy lại còn vọng về quê hương từ một nơi xa xôi nữa chứ. Em thấy hãnh diện ghê cơ.
   Bấy lâu nay mấy “tay Facebooker” ở trong thành phố Thất Nghiệp hì hụi tung tin và chia sẻ một bài viết nói rằng có nhà nghiên cứu hoặc nhà báo A, B, C nào đó của Trung Quốc lên tiếng phản đối những vấn đề liên quan đến những việc làm của Trung Quốc trên vùng biển của Việt Nam. Em nói thật rằng chúng ta cùng là thân phận ở nhà mở máy tính hóng tin với nhau. Bây giờ những người có điều kiện sang bên đó về, rồi kể ở nước đó, con bò đẻ ra con trâu, con trâu đẻ ra con sâu và con sâu có thể sản xuất sữa cho chó uống thì chúng ta cùng nghe thế chứ hình ảnh đâu mà kiểm chứng. Nên nhớ Trung Quốc là một nước đã thẳng tay nói không với mạng xã hội Facebook chỉ vì lo ngại các vấn đề về chính trị rồi. Nước ấy cũng nổi tiếng về những vụ đột tử hoặc bắt bớ những người bất đồng chính kiến với chính phủ. Chẳng dễ gì người nước ngoài hóng tin chính xác và thật lòng nội tình người dân bên đó đâu. Nếu có thì đích thị cái thằng được phỏng vấn là dân phản quốc rồi. Nó phản nước nó thì nó chỉ ham quyền lợi (sẽ có) ở nước Việt này thôi. Tin gì ngữ ấy.
Nguồn ảnh: Internet
   Lại nữa, dân Thất Nghiệp chúng em, đói rách nên chơi Facebook cho đỡ buồn. Từ ngàn xưa các cụ đã dạy rồi, nhàn cư vi bất thiện. Em những tưởng ở thành phố này tuy nhàn cư nhưng trình độ dân trí cao, ai dè mấy hôm nay dân chơi Facebook ở thành phố em đăng lên một đoạn video clip với cái tên rất hoành rằng “Thành Long nói lời xin lỗi Việt Nam”. Nhiều người Like và Share cái Video ấy. Em mò vào xem thử, em phải ngượng chín mặt khi biết đó thực chất là bài hát “Bắc Kinh hoan nghênh bạn” (đã rất nổi tiếng trong thế vận hội Bắc Kinh năm 2008), người Việt chúng ta đã tự ý thêm phụ đề tiếng Việt dưới màn hình sau một câu hát vang lên. Em thấy nhục lắm. Đấy là hành vi treo đầu heo bán thịt chó, mấy thằng ham nổi tiếng trên thế giới ảo tự đưa lên kiếm Like. Họ mượn cái gọi là yêu biển đảo quê hương để phô trương tầm ảnh hưởng trên thế giới ảo. Chả nhớ khi nào nhưng có lần em thấy người ta đăng một tấm ảnh, có dòng chữ “Trường Sa, Hoàng Sa là của Việt Nam” đi kèm với một hàng chữ Hán có nội dung rất tục. Em đoán là các “tình nhân” muốn thể hiện lòng yêu nước nên cái gì lên quan đến chữ Trung Quốc thì phải ịn cái câu tiếng Việt ấy bên cạnh. Thể hiện tình yêu theo kiểu ấy thì ái ngại lắm thay.
   Lại nói đến chuyện, yêu mù quáng. Em căm thù nhà cầm quyền Trung Quốc ghê gớm. Kể từ ngày chúng đem giàn khoan Hải Dương 981 vào vùng biển của Việt Nam, em chẳng có giây phút nào có thể rời mắt khỏi báo chí để hú hí với trai được. Em phải trực tiếp đến từng nhà vận động quần chúng không được vì buồn bực do chưa có việc làm mà đi tham gia kích động phá hoại các cơ sở có vốn đầu tư từ Trung Quốc, gây mất trật tự công cộng. Các anh ở ban Hộ Khẩu cứ sợ thành phố Thất Nghiệp sau đợt này sẽ tăng đột biến về dân số vì công nhân các nhà máy bạo loạn. Em nhất quán quan điểm rằng không bao giờ có chuyện đó vì những người công nhân đó đã từng thấm thía cuộc sống ở thành phố Thất Nghiệp rồi, không bao giờ họ muốn bước chân về nữa đâu. Đấy! Cuối cùng em đúng. Người ta bắt được vô số những đầu gấu cầm đầu nhóm người đi hãm hiếp, phá phách ở các nhà máy.

   Cái em lo là mùa hè đến rồi, mấy trăm giáo viên ở bên thành phố Hữu Nghiệp bị mất việc do hết hợp đồng. Họ mất ối tiền mới “chạy” được cái hợp đồng, dạy được gần mười năm trời rồi nhưng vẫn chưa được biên chế. Giờ thanh tra về thấy giáo viên ở các trường nhiều vượt mức có thể trả lương nên đòi cắt hết hợp đồng. Các bác bảo em làm sao lo nơi ăn chốn ở cho từng ấy người trong cái thành phố Thất Nghiệp đất chật người đông này hả. Em lo từng ấy việc là đủ đau đầu rồi. Em chả muốn lo chuyện biển Đông nữa đâu. Nói thật nhé, người ta có cho em lên thuyền nấu ăn cho các anh lính biển thì viện cớ ốm yếu để ở nhà vì em chỉ là anh hùng bàn phím thôi các bác ạ. Đấy tình hình biển Đông nóng quá nên ăn hôi một bài. Em đểu các bác nhở?
Buôn Ma Thuột, 22/5/2014
Tây Nguyên Xanh
Các bạn bấm vào mục Góc Cười để xem những phần trước của nhật ký vui NHỮNG NGÀY LÀM CHỦ TỊCH nhé

Comments

  1. Bận bịu thế mà cũng có thời gian lướt Web. Lại còn dùng cả tiếng Hán để đọc tin. Xứng danh Chủ tịch...He he he...

    ReplyDelete

Post a Comment