MỘT THỜI NUÔI THỎ

Tác giả ảnh: Tommy Ha
  Sáng đi tập thể dục (nói cho có vẻ siêng năng tí thôi, đi ngắm trai là chính he he), ngửi thấy mùi phân thỏ. Tự dưng nhớ thời nuôi thỏ. Những năm 2001 đến năm 2003, xóm này rộ lên phong trào nuôi thỏ và trồng cây cần sa. Cái xóm cách "mặt trời" có 20 km mà dân tình vẫn dễ bị lừa là cà chua cao sản chứ không phải cần sa. Thế mới biết công tác tuyên huấn thiếu trực quan sinh động. Cứ ông ổng cấm trồng cây thuốc phiện nhưng mà có bao giờ mang tranh ảnh cây ấy đến cho dân tình xem đâu. Bọn buôn ma túy thì lại có ý nghĩ rằng nơi nào nguy hiểm nhất lại là an toàn nhất. Chúng chẳng thèm xúi dân vùng biên giới trồng nữa mà chơi luôn sân gần “mặt trời”. Thế mới đểu!
   Cho đến khi cái nhà kia chặt toàn bộ cà phê trong vườn để trồng “cà chua cao sản” thì bị một gã hàng xóm nào đó muốn hỏi mua hạt giống. Chủ nhà sợ vãi mật nên nói bâng quơ, chẳng ra cái sự chỉ dần gì cả. Gã hàng xóm kia ghen ăn tức ở, sợ người ta giàu hơn, lên báo quan rằng nhà nọ trồng loại cây lạ lắm cơ. Ô la là, cả xóm được một phen thất kinh vì tiếng còi báo động hú hét inh ỏi. Và thế là “mặt trời” đã thiêu đốt “cà chua”.
   Lại nói đến chuyện nuôi thỏ, những năm đầu thế kỷ, đất nước bước vào thiên niên sử mới. He he. Xóm này cũng thế. Người người thích hát cho nhau nghe, nhà nhà sắm giàn máy karaoke. (Nói nhỏ này, bài hát ruột của con oắt Tây Vu Khống là cái bài có câu Chứ Đi Mô Cũng Nhớ về Hà Tệnh....he he) Ngồi hát không cũng buồn mồm, phải gây chầu nhậu, có tí men vào thì hát mới hưng phấn được. Làm thịt gà đãi khách thì nghe chừng xa xỉ quá. Thế là cả xóm rủ nhau nuôi thỏ để nấu giả cầy.
   Con thỏ kén ăn lắm đấy nhé. Cà rốt cứng quá, gặm mỏi mồm, nó ứ ăn nhiều. Nó khoái ăn rau khoai lang thôi. Cả xóm gần như nhà nào cũng trồng khoai lang ở hàng rào kiếm lá cho thỏ. . Rau mà dính sương, ướt nước thì nó cũng ăn. Nhưng ăn xong là ỉa toe roe toét roét rồi vật ra chết. Mùa khô, mùa mà cỏ héo cành rụng lá, trơ gốc để chờ đợi mùa mưa đến sẽ xanh tốt trở lại, người ta phải cho thỏ ăn lá cỏ xuyến chi. Hình như cỏ này đắng nên nhìn thỏ ăn mà thương thương thế. Có một loại cỏ mà chỉ cần thấy sự xuất hiện của nó là biết mùa mưa về. Người viết không biết tên, người ta gọi là cỏ cứt lợn nhưng khi vào blog Cây Cỏ Việt Nam để tra cứu thì cỏ cứt lợn có dáng hơi khác nó. Thỏ cũng thích ăn cỏ này. Cỏ này mọc ít nên ít khi có để hái cho thỏ ăn.
   Phong trào lên đến đỉnh cao thì tự nhiên thoái trào một cách khó hiểu. Người lớn bận bịu việc công, trẻ con phải đi học ở trường và chiều đi học thêm, tối mịt mới về. Thỏ đói chỏng chơ. Thôi thì hóa kiếp cho chúng nó. Lũ trẻ con trong xóm buồn thiu vì chẳng còn những chiều í ới gọi nhau đi hái rau thỏ nữa. Mỗi đứa nhích dần đến cái sự lớn. Bỏ lại khoảng thời gian khoe thỏ nhà tao đẻ được mấy con, lông màu gì, mắt ra sao và cả những thầm thì thuở bé...
Buôn Ma Thuột, sáng 21/8/2014
Tây Nguyên Xanh

Comments

  1. Không nuôi thỏ nữa thì giờ nuôi gì hả cưng?

    ReplyDelete
  2. Một thời nó là con vật xoá đói giảm nghèo ở quê anh đấy, Tây Nguyên Xanh à. Nay cũng còn vài nhà nuôi., nhưng không nhiều lắm
    Bài viết rất cụ thể, sinh động. Chắc nhà em cũng đã từng nuôi...

    ReplyDelete
  3. Người trong ảnh thỏ là Cưng đấy ư?

    ReplyDelete
  4. À a một thời nuôi thỏ để Kraoke thì rõ rồi ... hóa ra tấm ảnh minh họa cho "Một thời nuôi thỏ" càng ngắm càng đẹp, thấy em hát ha rùi nghe he he !

    ReplyDelete

Post a Comment