TỰ DƯNG NHỚ CÁC BẠN CỬ TUYỂN THỜI ĐẠI HỌC

   Mình thuộc dạng đáng lẽ là rớt đại học nhưng nhờ được sinh trên đất Tây Nguyên nên được cộng 1,5 điểm khi thi tuyển vào đại học. Nói thật là mình đã rợn tóc gáy, đứng trân người khi biết điểm chuẩn của trường đại học Quy Nhơn, mình phải dùng hết 1,5 điểm khu vực 1 mới đỗ. Cảm giác cứ như chết đuối vớ được cọc. Quả là may cho một đứa không ôn môn Vật Lý như mình. Mới đầu nhập học, mình cứ nghĩ rằng chắc có lẽ mình sẽ bị coi thường lắm. Nhưng thực ra các bạn thuộc diện cử tuyển (tỉnh cử đi học) mới bị phân biệt đối xử.
Tác giả ảnh: Nguyễn Đắc Thảo
   Mình sẽ chẳng biết đến diện cử tuyển này nếu như các bạn nữ  sinh viên cử tuyển không co cụm lại, cùng ngủ trên một tấm phản lớn ở góc phòng hồi học quân sự. Cần nói thêm là gần như duy nhất chỉ có khóa mình bị (có thể là được) trường đại học Quy Nhơn cho đi học quân sự ngay sau nhập học. Các khóa khác học vào hè năm thứ nhất. Bọn mình chưa biết mặt bạn đồng môn đã phải lên cái xe theo biển số được thông báo trước. Cứ thế lên và cứ thế mò mẫm, ai hô ngành này về tiểu đội kia thì lẽo đẽo xách ba lô theo hướng ‘cái mồm” ấy. Trong thời gian học, mình không xin phép “đi tranh thủ” như nhiều bạn khác nên cuối tuần hay mon men hỏi han tâm tình các bạn cử tuyển. He he, mình tò mò lắm. Theo hơi nồi chõ mà mình hóng được thì các bạn này đa số là người đồng bào dân tộc thiểu số. Họ được tỉnh cử đi học để về công tác ở sâu trong các vùng có đồng bào mình. Ở phương diện này mình thấy chính sách cử tuyển là đúng vì dù muốn dù không, người dân tộc thiểu số vẫn tin “cái bụng” người cùng sắc tộc với mình hơn người Kinh. Vì một vài lý do tế nhị nào đó mà lực học của các bạn đồng bào thường kém hơn người Kinh ở các cấp học. Thế nên sinh viên diện cử tuyển là cần thiết cho mỗi một tỉnh thành có dân tộc thiểu số. Các bạn được đi học “dự bị đại học” trước một năm rồi mới chính thức vào lớp bọn mình. Hình như học dự bị nghĩa là bổ sung kiến thức cơ sở trước khi vào học các môn đại cương ở bậc đại học.
   Các bạn ấy học để có kiến thực thiết yếu nhất của một ngành nghề nào đó. Khi trở về địa phương, họ còn được dìu dắt chỉ bảo thêm bởi những người (có thể là người Kinh hoặc đồng bào) có kinh nghiệm. Nói cho nhanh hiểu là thực hiện mô hình “Kinh kẹp Tộc”. Xin lỗi, mình không có ý miệt thị khi sử dụng thuật ngữ “Tộc” một cách đơn lẻ. Xin các bạn đồng bào thứ tha. Việc cử người đi học ở các cơ sở đào tạo chuyên ngành là một việc mang ý nghĩa an ninh tư tưởng đối với một đất nước đa sắc tộc như Việt Nam ta. Thế nhưng có nhiều cán bộ cấp to to của các tỉnh lợi dụng chính sách nhạy cảm này mà cài cắm con em họ vào thay vì chọn những người đồng bào sáng dạ nhưng lực học chưa đủ điểm đậu (số điểm thiếu không lớn lắm) vào chính cái ngành tình cần. Rồi thì có những chuyện như cha mẹ phải “tróc da trày vảy” cho con được đi học theo diện cử tuyển. Nhưng thà cái sự tróc da ấy mà hợp với ý con cái thì còn đỡ. Đằng này có nhiều trường hợp con cái không thích, bố mẹ vẫn nài nỉ con đi.
   Lớp mình có một chị, chị ấy đang học cao đẳng sư phạm Văn thì bố mẹ thuyết phục đi học ngành Hóa. Thấy chị ấy ì ạch, vô cảm với khối kiến thức Hóa Học mà thương. Cuối cùng chị ấy chấp nhận rớt xuống khóa sau để làm lại từ đầu. Lại có bạn nọ (cũng lớp mình luôn) đang được tỉnh cử đi học ngành Hóa, bỗng bạn ấy lại được tỉnh cử đi học ngành cảnh cát môi trường. He he. Nay bạn ấy có quyền tuýt còi mình chứ chẳng chơi. Lúc nghe giảng, lắm khi cả lớp vẫn nghe được những câu nói “khinh ra mặt” của thầy cô đối với sinh viên diện cử tuyển. Một số người vừa học không nổi lại kèm theo thấy nhục nhã nên đã phải bỏ học và tất nhiên là tha hương luôn, không dám về với gia đình nữa. Đời các bạn rẽ sang một hướng mới...
   Nói vậy chứ không phải học cử tuyển là dốt hoàn toàn và đạo đức nghề nghiệp sau này kém đâu. Các bạn cứ hình dung cuộc thi đại học như là một nút thắt của dải lụa  ấy. Ai trèo qua khỏi cái nút thắt ấy thì đoạn lụa mới này về căn bản là giống đoạn cũ  nhưng nó sạch hay nhớp, nhăn nheo hay phẳng lì là tùy vào người trèo. Mạng xã hội đang xôn xao chuyện cử tuyển ở đại học Y Dược Cần Thơ. Có vài người thở dài bảo thảo nào mà y đức của bác sĩ hiện nay thấp đến thế. Ôi, các bạn đừng than nữa, thực ra chúng ta có mắt sáng nhưng thực ra chúng ta là người khiếm thị. Bằng chứng là chúng ta luôn luôn phải mò mẫm đi tìm lòng tốt. 
Buôn Ama Thuột, 23/9/2014
Tây Nguyên Xanh

Comments