LẠI VẪN NGẬM NGÙI PHÍA SAU CÁI ĐÍT BÒ

   Chẳng định mở máy để làm gì cả nhưng đang ngồi thu lu thì có tiếng chó sủa. Mừng rơn chạy ra. Biết ngay mà! Các Mí (a mí trong tiếng Ê Đê nghĩa là mẹ) chăn bò đã đến. Dù chỉ được lẽo đẽo theo sau đít bò với các Mí một chút thôi cũng thích vô vàn rồi. Không hiểu vì sao nữa. Tôi chẳng có thẻ này thẻ nọ để được vào các cơ quan xin tài liệu về văn hóa cổ truyền của người Ê Đê các Mí. Vào buôn để mà hỏi này hỏi nọ về lối sống cũng thấy ngại. Cái mồm chỉ giỏi lau bau trên mạng thôi chứ cái khâu xã giao ngoài đời thực sao mà kém quá. Đành kiên nhẫn đi chăn bò với các Mí để học tiếng, để hóng hớt, cũng may là các Mí chưa bao giờ lấy tôi làm cái thớt cho các Mí băm khi ghét người Kinh. Số lần các Mí nhường nhịn người Kinh nhiều như các nếp nhăn ngang dọc trên gương mặt của họ...
Tác giả ảnh: Tran LietHung
   Ngay như cái việc chăn bò cũng thế. Những con bò chỉ mới hít hà trên hàng cây Mận Hảo thôi mà người Kinh chạy ra mắng té tát vào mặt các Mí. Họ gắt gỏng vu cho bò của Mí chắc chắn sẽ ăn cái lá rau, đạp dập luống khoai hay làm hư hại nhiều thứ họ trồng khác. Họ có biết đâu, các Mí của tôi không được ngồi yên để ăn một bữa cơm dưới bóng râm. Các Mí ăn đứng, vừa nhai vừa chạy lại quất vào mông bò để đuổi nó ra khỏi vùng nhà dân.
   Gặp lại Mí Tiệp, người đàn bà có có ba đứa con trai, hai đứa con gái. Hai gái đã lấy chồng ở bên Buôn Hồ. Một trai đã lấy vợ là người Kinh ở dưới Bình Phước. Còn hai đứa con trai chưa có ai. Mí cứ trêu tôi hoài. Mí bảo có thích con trai Ê Đê không, Mí cho con dắt thằng trai lớn nhà Mí đó. Rồi Mí lại khoe rằng mùa khô này hai đứa con trai của Mí có việc làm rồi. Chúng nó đi tưới thuê cho người Kinh. Một ngày một đêm họ trả ba trăm nghìn. Nghe mà thương. Hình như người mẹ nào cũng khát khao con cái có việc làm.
   Đỡ gùi của Mí xuống, tôi lục lọi đồ của Mí mà như thể lục của mẹ mình. Vẫn cái hộp cơm lồng, chai nước để uống khi đi đường, vẫn vài cái ve chai các Mí nhặt ở dọc đường để về đem bán cho đồng nát và cuốn Kinh Thánh của đạo Tin Lành vẫn còn đó. Mí dạy tôi tập đọc bằng cuốn Kinh Thánh song ngữ Ê Đê – chữ Quốc Ngữ ấy đấy. Tôi dốt, dọc mãi không thuộc. Mí có niềm tin vô hạn đối với đức Chúa Trời. Cầu mong Chúa mang ánh sáng niềm vui về với Mí trong phần đời còn lại.
   Những con bò bụng hóp lang thang trên miền cỏ chết mùa khô và hình ảnh lau mồ hôi trong nắng của các Mí sao mà khiến tôi nao lòng đến thế...
Buôn Ama Thuột, 5/3/2015
Tây Nguyên Xanh

Comments

  1. Những người phụ nữ, người mẹ của dân tộc nào cũng đều xứng đáng được cả nhân loại tôn thờ, ngưỡng vọng!

    ReplyDelete
    Replies
    1. Đúng vậy bác Nho ạ. Họ thật là đáng được trân quý

      Delete

Post a Comment