PHÚT HẤP HỐI CỦA MỘT CON CHÓ

   Nó chết rồi, con chó của tôi!
   Chiều hôm qua, tôi nghe tiếng gầm rú của chó. Tôi tưởng chó nhà hàng xóm cắn nhau, nhưng khi đến bên chó nhà mình thì biết nó đang gào trong đau đớn. Những con kiến đang cắn nó. Nó yếu lắm rồi, không tự rung mình phủi kiến được. Tôi phủi không xuể vì đàn kiến chuyển tổ cuối mùa khô Tây Nguyên đông vô vàn, đông kinh hoàng. Tôi đành ngồi bên chó cho nó biết có chủ đang un ủi. Lâu lâu tôi gọi nó bằng những tiếng tặc lưỡi như mọi khi. Nó không đủ sức ngoắt đuôi, chẳng đủ sức ngóc đầu vểnh tai, hay thậm chí là mở mắt ra nhìn tôi nó cũng không đủ sức nữa. Những lúc tôi gọi, cái bụng của nó nhấp nhô gấp gáp hơn, hình như tim nó lúc đó đập nhanh, nó thở gấp hơn. Nó hưởng ứng tiếng gọi của tôi theo cách ấy đấy. Mắt nó nhắm nghiền, rên rỉ chịu đựng. Nó bị ghẻ. Lúc còn nhẹ, chúng tôi đã tiêm thuốc cho nó nhưng chỉ bớt một thời gian rồi lại bị nặng hơn. Nó sợ bị tiêm nên không cho tôi đụng vào người nữa. Nó đã từng cắn tôi để tự vệ đấy. Toàn thân nó lở loét và cứ mất máu theo ngày tháng...
Tác giả ảnh: Nguyễn Bá Quang
   Vậy là tôi lại chứng kiến thêm một con chó chết. Con nào ốm tôi cũng ở bên nó trong giây phút cuối cùng. Con này cũng vậy, nó đã  rất yếu, toàn thân nó mưng mủ, chân nó bị sưng tấy nhưng vẫn cố bước về nơi chúng tôi ủ phân bò – chỗ mà nó vẫn thường ị. Nó cúi hít hít một bãi phân đã hoá trắng gần hết. Tôi hỏi nó là muốn tao hốt đi phải không. Nó không nói gì, tất nhiên! Nhưng sau khi tôi hốt bãi phân này thì nó lại hít đống khác. Tôi lại hốt bỏ đi. Tôi thấy nó giật giật như thể muốn ỉa nhưng không đủ sức rặn nữa. Nó khuỵu xuống và nằm bệt ra. Tôi bồng nó vào rơi râm mát. Tôi lấy giấy quạt cho nó mát và để cho đàn kiến hoang mang chạy nháo nhác chứ không yên ổn rỉa thịt nó. Tôi kể cho nó nghe nó đã sinh ra như thế nào, tôi đã ẵm nó cùng anh em của nó vào cái ổ mới ra sao, quá trình lớn của nó, vì đâu nó bị ghẻ và kể luôn cái kết cục có thể xảy ra đối với mẹ nó sau khi bị ai đó bắt cóc. Tôi gợi lại những sự đau đớn mà nó đã chịu đựng và cuối cùng là khuyên nó hãy niệm Phật, cầu đức Chúa trời cứu vớt cho linh hồn nó để được về miền cực lạc. Tôi cầu nguyện cho nó được thoát xác sớm chứ nhìn nó rên rỉ như vậy, tôi xót lắm. Trong đêm qua, nó rú lên tổng cộng bảy hồi não nề và rên rỉ cho đến tận gần sáng mới ra đi. Trước lúc chết, nó tận dụng chút sức cuối cùng gào lên một tiếng thật to, nó mở mắt rặn đái và ỉa một bãi cuối cùng, thở hắt ra, hóp bụng và chết.
   Vừa mới hôm qua thôi, nó còn nằm bên bếp lửa khi tôi đun nước om chè. Tôi cời than thường xuyên cho hơi ấm phà vào nó. Nó lim dim ngủ. Vậy mà sao nhanh quá. Trưa nó bỏ ăn, thế rồi chiều ngã sự.
   Tôi không khóc đâu.
   Tôi không khóc đâu.
   Tôi không khóc đâu.
   Hu hu…
   Rồi tôi sẽ lại đón một cún con mới về làm bạn. Có muốn cả đời không nuôi con nào nữa để dành hết tình thương cho con chó quá cố kia cũng không được. Nhà cuối dãy, bên kia là rẫy của người ta. Phải có chó canh nhà giữ cửa, nếu không trộm nó vác cà phê đi mất. Chẳng mấy chốc mà lại đến mùa thu hái.
   Ai có chó con, cho tôi xin một con! Một mối quan hệ chủ-chó thường bắt đầu bằng một câu đại loại như thế.
Nam Mô A Di Đà Phật!
Buôn Ama Thuột, 30/4/2015
Cô chủ đáng giận của chó
Tây Nguyên Xanh

Comments

  1. Có quý nó như lão Hạc không?
    Đang du hý miền nào thế em?

    ReplyDelete
    Replies
    1. Lễ này em chưa xin được việc làm nên không đi đâu cả anh ạ

      Delete
  2. Không biết cô chủ có thể thêm nút Like vào cuối blog của mình không?

    ReplyDelete

Post a Comment