ĐẾN BIẾU QUÀ CHO VỢ SẾP.

Tác giả ảnh: Đặng Hữu Vinh
    Làm chủ tịch thành phố Thất Nghiệp (trực thuộc tỉnh Nhàn Cư) mãi cũng chán. Quanh năm bị dân săm soi lời vàng ý ngọc của em để có chủ đề vung mồm, tay chém gió nên thấy có tí nhục. Em quyết định cố sống cố chết, quỳ gối lê lết, xin cho được cái chân thư ký cho lão chủ tịch tỉnh Nhàn Cư. Làm thư ký đúng là nhàn thật luôn. Này nhé, chỉ cần lên lịch làm việc cho sếp, tranh thủ vợ sếp vắng nhà thì “bóp trán pha trà”, có khi được làm chủ gian bếp của nhà sếp luôn cũng nên. Mà lúc xếp lịch cũng có đồng ra đồng vào, thằng nào muốn được gặp sếp sớm thì bo cho em tí tiền. Em cũng thuộc típ người phá hỏng văn hóa bo tiền vốn rất nhân văn nhỉ?
    Vừa rồi tỉnh Nhàn Cư mở cuộc thi tuyển thư ký. Ôi, mở thi cho có cớ bổ nhiệm thế thôi chứ khoai sắp vào ấm hết rồi. Thằng nào biếu nhiều khoai thì đỗ thôi. Vì vợ chồng nhà lão chủ tịch tỉnh Nhàn Cư bị viêm đại tràng mãn tính do đi nhậu nhiều và hay bực tức khi đọc những bài viết chửi cạnh khóe quan tham nên sinh nhiệt, phân cứ vón lại, ỉa ứ ra. Nói thế cho dễ hiểu. Khoai lang tốt cho nhuận tràng nên vợ chồng lão ấy và các quan hiện nay khoái lắm. Thế nên ai muốn xin việc thì phải biếu một sọt khoai cho chúng nó. Một sọt tầm cỡ một trăn hai mươi củ là phổ thông nhất. Mẹ nó, dân thất nghiệp chúng em, quanh năm phải ăn cơm với cà pháo, húp nước chè thay canh sống qua ngày thì cũng ỉa có ra đâu. Lâu lâu cũng phải chạy vạy kiếm khoai để phòng khi ỉa ứ ra. Nói thế để biết rằng khoai là mặt hàng cực kỳ quý giá ở tỉnh Nhàn Cư.
   Lại nói đến chuyện em đi xin làm chân thư ký. Vợ chủ tịch ghen kinh hồn luôn. Mụ ta chỉ cho tuyển những đứa mông dẹt, dáng đẹt, giỏi bốc phét về tài năng của chồng mụ ấy thôi. May mà em có cái dáng rất hợp với danh xưng Nhũ Thị Lép nên vượt qua vòng sơ khảo ngoại hình. Trước kỳ thi chung khảo về chất xám thì bọn em phải đến nhà lạy dài và phúng biếu mụ vợ. Mụ ấy “thương” đứa nào thì bảo chồng cho đứa ấy đỗ. Thế là em mò vào nhà. Sau màn chào hỏi nồng thắm thì đưa cho mụ ấy xem hồ sơ. Thấy cái bằng tốt nghiệp ngành Lừa Đảo hệ tại chức của học viện Hóng Hớt&Mách Lẻo, mụ bảo ối em ơi, hệ tại chức bây giờ khó được chấp nhận lắm. Phải thêm ít củ (khoai) thì các phòng ban khác mới chấp nhận em ạ. Em dạ rồi hỏi tổng cộng phải mấy củ thì vừa. Mụ ấy bảo một trăm tám mươi củ em nhé. Em nghe mà đau ruột. Em năn nỉ ỉ ôi giảm lượng củ. Mụ ấy đay nghiến, gớm thời buổi này cái nghề làm đĩ vốn chẳng mất tiền xin thế mà cũng phải có trình độ chứ giờ có cụ thích khe ngực sâu mà não cấm được phẳng cơ, có kỳ thi tuyển nào mà không phải cần đến khoai lang hả em gái. Em cãi ngay, con bạn em tốt nghiệp loại giỏi, sang phố Hữu Nghiệp thi vào đợt đặc cách đỗ luôn, có cần khoai đâu. Mụ ấy tru tréo, ối giời, có con điên đoạt bằng giỏi nào dám mở miệng ra bảo xin việc mất tiền không hả cô. Bố mẹ nó có bán nhà xin cho nó thì vẫn phải nói dối là tự xin mà có. Gớm, vào cơ quan nhà nước mà nói như  tư nhân không bằng, Nhưng được cái mụ ấy khen em ngất trời, nào là ít người học  nghề Lừa Đảo mà chịu đi làm thư ký lắm, chị là chị cần những dứa như em, phải biết nói dối rằng sếp không có ở cơ quan để anh nhà chị được nghỉ ngơi nhiều. Em cười trừ rồi từ giã cái mồm mụ ấy để về kiếm khoai xin việc.
   Đang buồn như chó thiến đi trên đường, bà Chín Béo gọi lại hỏi làm gì mà phải vào nhà lão chủ tịch. Em trình bày lý do. Bà ấy nghe xong chửi em là vừa ngu lại vừa lỳ, cứ ì ạch ở nhà chơi facebook chứ không chịu ra ngoài hóng tin. Lão chủ tịch sắp hết thời rồi, vớt cú sau cùng đấy. Đợt này nghe đâu mụ vơ đánh quả đậm luôn. Dù em có đỗ thì thằng mới lên cũng dìm em đến chết. Hu hu, may thế. Em chưa gánh khoia cho nhà ấy. Phen này em quyết đến thẩm mỹ viện Cát Tường ngoài Hà Nội để nâng hết thảy cần nâng rồi kiếm anh nào con nhà giàu cho mau có tiền chứ chả đi xin xỏ việc vọc nữa đâu. 
Thành phố Buồn Muôn Thưở, 30/7/2014
Nhũ Thị Lép

Comments