MÙA CÀ PHÊ - Phần 2: MẺ CÀ PHÊ PHƠI ĐẦU TIÊN

   Các chàng trai yêu em hỡi, biết chuyện gì chưa? Nhà em có mẻ cà phê phơi đầu tiên rồi. Bố em có chỉ thị tạm đình chỉ cái sự hẹn hò của em trong khoảng 3 tháng từ nay cho đến hết mùa cà phê các anh ạ. Hẳn các anh sẽ bảo sao em không cãi nhời bố. Vâng, em có cãi, em than với bố rằng ngăn sông cấm chợ chứ ai nỡ cấm yêu. Bố  nhướng mày, tay chỉ thẳng vào mặt mà rằng của hồi môn của cô đang nằm trên cái sân cà này đấy. Cha bố cô, ráng ở nhà phơi phóng, giữ cà giữ kê chứ không mấy thằng trộm nó hốt đi mất. Nhà nghèo, đói giơ răng, hẹn hò cho chán chê rồi đến ngày dạm ngõ, nhà thằng người yêu đem trầu hôi cau mốc đến xin dâu thì nhục mặt. Nhìn vườn tược mà ước hương hoa, nhìn nhà cửa mà bầu Lý Trưởng. Đừng thấy bọn thành phố sang giầu, nhà lầu xe hơi chạy phơi phới cả ngày mà cứ đú đởn theo chúng nó, bỏ việc nhà là chết cả nút đấy con ạ.
   Em lại cãi rằng ban ngày con ở nhà phơi phóng thì đêm về bố phải cho con đi với các anh ấy chứ. Bố lại khuyên cần tỉnh táo trước mọi âm mưu diễn biến của địch con ạ. Địch mà bố nói ở đây là những thằng trộm. Trước thì nó trộm cái môi hôn của con, sau nó ra ám hiệu cho đồng bọn hốt cà trong sân, cuối cùng là trộm luôn con gái của bố về làm dâu nhà nó. Có phải là bỏ công bố chăm con không hở?
   Em nghe thế thì im luôn. Vậy nên các anh đừng có mà đứng ngoài hàng cây Mận Hảo huýt sáo líu lo, tắc kè tắc két nữa. Em xốt ruột lắm. Yêu và nhớ các anh lắm luôn ấy. Hu hu. Cơ mà để em khoe với các anh chút. Cà phê trong sân phơi của nhà em là cà đã xát vỏ quả tươi rồi. Còn lại vỏ lụa bao bọc nhân thôi. Phơi như thế này nhanh khô và tiết kiệm diện tích và mỏng thể tích sân phơi hơn. Nhưng hạt nhân sau khi bóc vỏ lụa thì nhìn không được xanh và đẹp như cà phê phơi cả quả từ khi tươi cho đến khi khô rồi mới xay một thể. Cà mà được phơi trên sân đất thì nhân nhìn càng bắt mắt hơn phơi trên sân xi măng nhiều. Có điều em ít uống cà phê nên chẳng biết vị của chúng nó có khác nhau vì cách phơi và xay xát hay không.
   Em lại sẵn mồm, muốn kể cái hồi ức tuổi thơ có tí dữ dội của em quá. Chúng em (em và thằng em út) buổi sáng đi học, buổi chiều kéo cái bàn học ra hiên nhà để làm bài tập và canh trộm cà trên sân. Nhiều khi cà còn một nắng nữa là khô nhưng mấy đen ở đâu kéo đến, bố mẹ đang ở ngoài rẫy, hai chị em chổng mông cào và hốt cà. Có hôm cô giáo hỏi vì sao không làm bài tập ở nhà thì em lấy cớ chiều hôm qua em phải hốt cà nhưng thực ra em la cà cùng với anh hàng xóm. He he. Cà mới được hái về thì bọn em còn bốc ăn vụng nữa cơ. Dưới lớp vỏ cà phê tươi có lớp màng gây vị ngọt trên đầu lưỡi nên bọn em thích cắn mút và phun hạt ra sân phơi. Tuổi thơ của chúng em đã gắn liền với những mùa cà phê như thế. Hế hế. Nghe có vẻ thi vị nhỉ? Mỏi mồm tả cảnh quá!
   Lúc gõ bài viết này, hội uống nước chè buổi sáng bên nhà hàng xóm đang rôm rả áng chừng sản lượng của những chủ lô cà phê trong xóm. Người khen nhiều, kẻ chê ít. Có cụ già khụt khịt mũi bảo nhiều hay ít là phụ thuộc vào sức đầu tư mạnh của người trồng. Cà trĩu quả thì cũng chịu mất chi phí đầu tư lớn. Cãi nhau làm gì cho mệt. Thằng nào bảo dân trồng cà phê giầu thì cứ vả vào mốm nó, các cô các chú nhỉ? Em hóng được như thế. Thôi thì câu chữ cũng dài rồi nhỉ? Cuối tuần, em gõ tí góp vui cho các anh với cả các chị. Đấy, giờ em mới để ý đến các chị. Ban nãy em cứ như thể chỉ nói chuyện với các anh. Các chị thông cảm nhé, gái ế nên nó thế. Hế hế
Buôn Ama Thuột, 27/9/2014
Tây Nguyên Xanh

Comments