TÂY NGUYÊN CŨNG NHỚ ANH

Đồi chè ở Dak Nông - Ảnh: Nguyễn Duy Thoan
    Facebook báo có tin nhắn khi em chuẩn bị tắt máy, anh nói “Anh nhớ nhà, nhớ cao nguyên, muốn khóc quá em ơi”. Anh khiến em nao lòng quá đi. Và em hứa sáng nay cập nhật một chút hình ảnh Tây Nguyên cho anh. Em viết văn rất vụng về. Câu chữ ngây ngô khó hiểu. Ta lại không phải là người yêu của nhau nên cái thư này có lẽ chẳng mượt mà, đằm thắm, chứa chan cảm xúc như kiểu thư tình được. Đừng chê em anh nhé.
Em bé Banar - Ảnh: Nguyễn Ngọc Hoà
Tây Nguyên mùa này hồi sinh rồi anh ạ. Sau Tết, anh bước chân đi khi tiết trời khô khốc nhất trong năm. Cây cỏ héo thân rũ xuống chờ mưa mới mọc lại. Giờ đây, một màu xanh non tơ trải đều khắp lối. Cỏ lún phún mọc trên những mỏm đất cao. Các a mí, a ma lầm lũi lùa đàn bò đi ăn trong sương sớm. Sương mùa này anh cũng biết rồi đấy. Nó mỏng manh chỉ đủ làm ai đó se se lạnh cho vừa nhớ anh thôi. Tây Nguyên cũng nhớ anh!
Phượng tím Đà Lạt - Ảnh: Nguyễn Trang Kim Cương
Khi em gõ cái thư này cho anh, ánh nắng ngoài kia đang như mời mọc em ra ngắm. Nắng ban mai chiếu lên nền đất đỏ ẩm ướt sau cơn mưa đêm. Đất quê ta quyến rũ phải không anh? Em không hiểu được vì sao nó đỏ đến cháy lòng như thế. Ngoài kia, những con đường như những cái khăn lụa đỏ vắt vẻo trên cái áo xanh khoác lên đất Tây Nguyên.
Mùa này, bố mẹ chúng mình đương rong cây, đốn củi, trồng cây mới. Giây phút em đang gõ thư này, có lẽ mẹ anh đang cuốc cỏ trong rẫy cà phê hoặc gieo mấy hạt đậu, hạt bắp. Khi tiết trời nơi anh sống chuyển sang thu thì anh về Tây Nguyên ăn đậu, ăn bắp với mẹ cho vui anh nhé.
Giã gạo ở Kon Tum - Tác giả ảnh: Đinh Dũng
Trái cây Tây Nguyên đang lớn dần và sắp đến mùa thu hoạch rồi anh ạ. Những quả sầu riêng lủng lẳng trên cây chờ anh về. Bơ còn xanh để phần riêng anh.  Dứa quanh hàng rào đang lắt nhắt vào vụ. Mấy con sóc nâu ngày nào cũng nhăm nhe hít hà thăm hỏi sầu siêng anh ạ. Những con chim nó ăn vụng xoài và vải của dân mình miết thôi. Đêm về có lác đác vài bông hoa thanh long nở. Lũ ốc sên đêm nào cũng ngốn mất mấy hàng câu lạc của nhà em.
Gọi mưa - Ảnh: Tuấn Dũng
Trời mùa này động mưa động gió, tắc kè kêu ở trên trần nhà suốt đêm. Nghỉ một lúc lại nghe tiếng kêu của bọn chúng. Dế gáy dưới nền đất. Muỗi vo ve ngoài màn. Chuột chù chit chit bên ngoài cửa sổ. Những âm thanh ấy khiến những người con gái Tây Nguyên thổn thức vì nhớ xa xăm.
Anh thân mến, em không muốn gào thét gọi để anh phải cào cấu trong nỗi nhớ quê hương. Em chỉ muốn kể lại những gì em thấy ở nơi này cho anh đỡ tìm trong ký ức. Anh hãy xem bốn bể là nhà, hãy xem nơi đang sống là quê hương. Hãy xem hạt sương, vạt nắng nơi đất khách như của Tây Nguyên. Đừng vì nhớ xa mà hắt hủi xứ gần. Bởi anh về nhà lại có lúc nhớ những nơi đã đến. Trái tim anh không phải là gỗ đá. Nơi nào cũng đẹp, nơi nào cũng đáng được lưu tình đúng không anh?
Anh thân mến, Tây Nguyên cũng nhớ anh!
Dak Lak, ngày 26 tháng 5 năm 2015
Tây Nguyên Xanh
---
Các cụ 5X, 6X, 7X và 8X đâu rồi? 9X nhà cháu cũng biết biên thư tình đấy nhé. Ứ phải chỉ biết chat chít và hẹn vào nhà nghỉ đâu nhé. He he.

Comments