MỘT SÁNG MƯA DẦM


Trời mưa từ lúc nửa đêm chưa biết khi nào mới chịu ngớt. Đường sá lầy lội, tất nhiên! Uốn éo trong chăn ấm, hấp háy đôi mắt nhìn những dải sáng len lỏi từ góc tường vào. Ở đâu đó vang giọng đàn bà, bánh mướt đơi! Tự dưng thèm thứ bánh trơn trơn, giai giai, mềm mềm ấy. Nhại lại đúng ngữ điệu và giọng Bắc kia để gọi cô bánh mướt ơi. Giọng cô ấy dễ thương thật. Cái từ “bánh” được cô nhấn xuống như “bạnh” nhưng lại vớt hơi ở cuối nghe như “bánh”. Chẳng biết từ bao giờ mình thích cái lối phát âm theo biểu đồ hình chữ V như thế. Có lẽ vì vậy mà ngày xưa thầm thương trộm nhớ một anh chàng nói giọng Huế nhưng cái âm thoát hẳn như người miền Nam. Ô mê ly! Nghe nhỏ nhẻ, bùi tai thôi rồi.

Đang rửa bát thì nghe phía sau nhà có tiếng hát “Ta mang bao tội lỗi. Người ơi ta đâu còn chi. Xin hãy tránh xa kiếp đỏ đen”. Thằng bạn hàng xóm lấy vợ rồi sống ở trên phố, cô em của hắn đang học trong Sài Gòn. Còn mỗi đôi vợ chồng đang tuổi hồi xuân ở nhà. Trời mưa chưa biết khi nào sẽ ngớt nên hai vợ chồng chú hàng xóm ngồi ngêu ngao hát. Chồng hát bài Kiếp Đỏ Đen. Vợ hát những bài trữ tình kiểu như “chứ đi mô rồi cụng nhớ về Hà Tịnh”. Đến giờ nấu cơm trưa thì vợ hát, chồng xuống vo gạo. Xong rồi chồng lên hát tiếp và vợ xuống bếp xào đồ ăn. Cùng lúc đó, xa xa, cách khoảng năm nhà cũng có ai đó đang đòi cắt nửa vầng trăng làm con đò nhỏ đề chở hồn về với dòng sông quê hương. Những ngày mưa như thế này, các “tụ điểm” karaoke Chồng Ôm Vợ mọc lên như nấm.

Lon ton ra vườn hái chè vào “om nác chát”, dưới đất vang lên cái tiếng cực kỳ nhức óc. Chẳng biết đó là dế hay ve kêu mà kinh khủng như thế. Các cụ còn đồn thổi là rắn gọi bạn tình nữa cơ. Nó cứ kêu đến một giờ trưa vẫn chưa im. Bình thường nó chỉ kêu vào lúc hoàng hôn. Chắc do trời âm u xầm xì nên nó tưởng đang buổi chập tối. Cái loài gì mà lạ thế không biết. Nó làm nên âm thanh đặc trưng lúc xẩm tối của cả vùng nông thôn Tây Nguyên.

Ăn cơm trưa xong, trời hửng nắng nhưng vẫn nghe lộp độp nước rỏ từ mái hiên xuống. Ngoài kia, cây cà phê đang ra hoa trái vụ. Màu trắng li ti chen giữa bạt ngàn xanh. Tự dưng bị đánh đông bởi tiếng xe công nông chạy ngang ngõ. Có người đi bón phân đợt cuối cùng cho mùa mưa này. Một tháng nữa là đến mùa thu hoạch.
Ôi quê mình đất đỏ!
Buôn Ama Thuột, 12/9/2015
Lời: Tây Nguyên Xanh
Ảnh: Tuấn Dũng


Comments