ĐÔI DÒNG CHO BẾN TRE


     Nói thật là ở đâu cua đồng có thể sống được thì ở đó có cây dừa. Thế nên đi dọc đất nước Việt Nam, chắc chắn các bạn thấy dừa ơi là dừa, chẳng phải chỉ nhõn Bến Tre mới có. Và kẹo dừa ấy mà, tỉnh nào cũng có người biết làm cả. Thế nhưng tại vì người Bến Tre giỏi quảng cáo sản phẩm quá nên cứ nhắc đến dừa là người ta nghĩ ngay đến dừa Bến Tre. Và thực sự, Bến Tre là một tỉnh xác định khá rõ tiềm lực nông nghiệp của mình. Họ dám sống chết vì cây dừa. Họ có kênh quảng cáo các sản phẩm từ dừa. Họ có các nhà vườn ươm cây dừa giống. Đến con Đuông (rệp Dừa) cũng trở thành “đặc sản” của xứ này. Họ có hẳn viện nghiên cứu cây dừa và cây họ dừa tại huyện Giồng Trôm. He he, ghé viện vào ngày lễ nên người ta đóng cửa, chẳng hỏi han được gì. Tuy nhiên cây dừa vẫn chưa làm cuộc sống của người dân khấm khá lên được nên thanh niên Bến Tre đổ về tỉnh Bình Dương làm công nhân ở các khu công nghiệp cực kỳ lớn. Các khu công nghiệp ở miền Đông Nam Bộ trả lương cao hơn miền Tây Nam Bộ ít nhất là 2 triệu đồng một tháng. Bến Tre và Trà Vinh không có quốc lộ 1A chạy qua nên bị coi là “tỉnh cùng” (cùng đường mới ghé hai nơi này làm việc và vui chơi). Cũng giống như Thái Bình của đồng bằng sông Hồng ấy. Nhưng Tây thì khác, Tây chọn Bến Tre là cái đích đầu tiên.

     Chuyến đi lần này, Tây bị vỡ kế hoạch. Là bởi vì nhòm trên bản đồ, thấy quảng đường dài miên man nhưng khi chạy xe thực tế mới biết các tỉnh ở miền Tây Nam Bộ không đến nỗi cách nhau cả 150 km như ở Tây Nguyên. Ban đầu Tây còn sợ ba ngày không thăm thú hết cái tỉnh Bến Tre cơ he he. Và Tây đã chọn biển Ba Tri là nơi phải đến cho bằng được bởi tò mò cuối nguồn các chi lưu của sông Mekong quá đi. Muốn ghé Ba Tri thì ắt phải chạy qua huyện Giồng Trôm. Mà Giồng Trôm là quê hương của nữ tướng Nguyễn Thị Định. Cũng phải ghé khu tưởng niệm một tí cho phải phép bậc hậu sinh xứ Việt chứ. Những cống hiến của bà là đúng hay sai thì tùy vào đánh giá bối cảnh lịch sử. Không bàn! Có điều, Tây hơi lăn tăn thế này. Hình như khu tưởng niệm của các danh nhân ở xứ ta đều được quy hoạch kiến trúc giống nhau. Khu tưởng niệm của bà Ba Định với khu tưởng niệm của cụ Phạm Văn Đồng ở huyện Mộ Đức tỉnh Quảng Ngãi giống nhau từ kiểu lát gạch ngoài sân cho đến cách sắp đặt cây cảnh. 

    Tây đang lơ ngơ chạy trên đường, bỗng có cái biển chỉ dẫn đường vào cây di sản Bạch Mai cổ thụ. Gớm! Ghé luôn he he. Xong rồi về đến đất Ba Tri thì cụ Đồ Chiểu sinh ra ở nơi ấy, chả nhẽ không viếng mộ ấy được một lần. Ơ kìa, một nhóm người nom “mặt xanh nanh vàng” hùng hùng hổ hổ chạy xe như xít-đờ-ca của phát xít ngày xưa thế mà cũng kính cẩn nghiêng mình trước mộ cụ Nguyễn Đình Chiểu đấy. Thế mới biết, cái nơi này đáng được ghé đến nhường nào. Từ đó ra đến biển Ba Tri phải 12 km nữa. Tây ra hôn gió biển một phát rồi về thành phố Bến Tre ngủ.

    Thôi không đánh giá các thành phố của nước Việt nhé. Bởi ở đâu chẳng có bún bò Huế, bánh canh, hủ tiếu, bún riêu cua, chè bưởi… 

Nước Việt ta đã chung một mẫu số về cách bài trí phố thị rồi. Chỉ là túi tiền của dân mỗi nơi mỗi khác và giọng nói, cách cư xử có chút khác mà thôi.
Tây Ninh, 5/1/2017
Tây Nguyên Xanh


Comments