QUY NHƠN NGÀY VỀ SAU NĂM NĂM


Đầu năm đã tự hứa với lòng mình sẽ về Quy Nhơn trong năm nay và mình đã giữ lời hứa. Không hề ngạc nhiên với những thay đổi của Quy Nhơn mà mình sướng. Sướng điên lên được. Mọi ngóc ngách chỉnh sửa của thành phố đều làm mình hài lòng. Quy Nhơn cách đây 5 năm, lúc mình ra trường, giống như một cô gái nhút nhát sống nơi làng chài.

 Nay trở về, vẫn cô gái ấy nhưng cô mặc Bikini chào đón. Cô ấy kẻ chân mày, tô son rất đẹp. Đường chân mày ấy chính là những vải hè lát đá. Sang trọng lắm! Cái khu lấn biển bằng cách hút cát ngoài khơi vào ấy giống cái cái áo ngực giúp tôn cái căng tràn của cô nàng Quy Nhơn. Eo Gió và Eo Nín Thở là bai bên eo của cô nàng ấy, cong cong, mướt mát, gợi cảm vô ngần. Khu du lịch ở Kỳ Co là cái mông gợi cảm của nàng. Biển xanh trong đến nỗi đến nơi là muốn…lột hết ra đắm mìn vào đó. Tuyệt vời, Quy Nhơn chưa bao giờ nữ tính như thế.

Nó phải như thế mới được chứ. Quy Nhơn phát triển một cách hợp lý lắm luôn ấy. Nào mình có nghĩ được rằng có ngày Quy Nhơn có khách Châu Âu lang thang và chụp ảnh trên phố như ở Sài Gòn, Hội An, Nha Trang đâu chứ. 

Thành phố làm cái bình phong ngay sau tượng đài, Phía sau tượng đài là con đường có hang loạt trụ sở của các ngân hàng lớn, con đường tài lộc của thành phố. Có cái bình phong che chắn, thấy nó ổn thế nào ấy và quảng trường mới lại tạo cổng giao tiếp với biển. Tuyệt!


Về trong sự vội vàng, chưa kịp sống lại kỷ niệm thời sinh viên thì đã phải ra đi. Có lẽ phải quay về lại lần nữa. Vẫn chưa uống tách trà Trinh Nữ nào quán Cung Đình ở Phạm Hùng, vẫn chưa ăn Chè Nhớ Ngô Mây, chưa ăn bánh xèo Ngô Văn Sở, chưa ốc Chương Dương, Chưa đi bộ hết con đường Mai Xuân Thưởng, con đường đi xin chữ năm xưa để nay biết them một ngoại ngữ mới, con đường rẽ đời mình sang một hướng hoàn toàn khác mình tưởng tượng. Thương lắm Nẫu ơi…
Quy Nhơn - Tây Ninh, tháng 7/2017
Tây Nguyên Xanh

Comments