CHẤM LỬNG - 10

Ảnh: Kiem Anh
    Sáng nay nghe tiếng phanh xe máy quen quen, ló ra cửa sổ thấy nắng có chút vàng. Bụng nghĩ có quà rồi đây. Thế mà thật! Cô bưu tá chuyển tài liệu cho. Chẳng biết tự bao giờ nhác nhìn đồng hồ, cứ dựa vào sức nóng và độ vàng của nắng để đoán giờ. 7h30 nắng lên, trời lạnh ngắt. 9h nắng vàng chanh, con mèo chui từ trong chăn ra để leo lên cánh cửa số sưởi nắng. Loài mèo vậy mà hay. Đêm đêm thập thò ngủ với người. Buổi tối hai lần leo xuống giường để đi vệ sinh rồi ngủ mãi đến tận lúc nắng ấm mới dậy. Nó rất đúng hẹn với thiên nhiên. Cũng như con tắc kè chỉ kêu khi trời có biến. Trước đây không nhận ra điều này nên cứ vác gậy đuổi đánh tắc kè rồi ngoác mồm vu cho nó tối nào cũng kêu. Phải đâu! Giờ để ý mới thấy không dễ gì có tiếng kêu của loài ấy. Sống không có động vật khác xung quanh thì sao nhỉ. Con người chết chắc! 10h nhìn mọi vật thì phải che tay trước mi mắt, 11h đội mũ và áo khoác nắng. Bao giờ cây đổ bóng đến một phần tư cái sân thì rõ là 15h. Nắng tắt 16h30. 17h30 ve kêu (tất nhiên ve kêu đêm khác kêu mùa hè).
Mở mở Facebook ra chưa kịp khoe thì có một người bạn than:
- Dạo này Em Gái Tây Nguyên sao không thấy đăng gì?
Gái đớp ngay:
- Sáng qua mới đăng một tấm ảnh con mèo đang húp nước đấy thây.
   Bạn giải thích rằng sáng nay mới mở Facebook, mò sang trang EGTN nhưng không thấy gì. Gái chát dịu giọng hẳn, bảo rằng mới xóa cái ảnh ấy sáng nay. Gái sợ bạn mượn cớ hỏi thăm mình để dò xem bạn của gái có online không, nếu không thì vì sao.
   Bạn lại than rằng dạo này Facebook có vẻ vắng ngắt, người ta như ít nói hẳn, chơi mà chán. Ừ thì bạn đúng. Người dùng Facebook đang chuyển hướng chơi. Nếu như trước đây người ta neo vào một “Facebook Trung Tâm” nào đó thì giờ họ tản ra, gieo mỗi nơi một hạt mầm chú-ý. Nơi nào cho quả thì ăn nơi ấy. Lắm khi họ gieo cả mớ hạt khác nhau. Quả thu hoạch theo từng “mùa thông tin” của xã hội. Cây nào cho quả đúng mùa khao khát tin của họ thì cây ấy được chăm sóc bằng cách cho lắm “like” và “comment” thôi.
   Bạn hình như sợ bị gái lưu lại tin nhắn để dùng bằng chứng khi cần nên gọi điện trao đổi:
- Bận à?
- Huhu. Thi thố. Cóc Phây phiếc gì được. Lâu lâu ngó chút rồi phắn thôi.
- Facebook đang có chuyện thật đấy Tây ạ!
- Chuyện gì?
- Thì vắng một cách khác thường và trỗi dậy ở những phần tử mới kết.
- Khà khà, tinh tế đấy
- Là sao?
- Về trang hoàng lại blog đi cưng! Facebook giống như phố thị huyên náo. Người ta phát ra những nụ cười to nhưng không vang. Chơi blog cho nhàn tản. Facebook có biến rồi. Y sì vụ blog N.H thời yahoo plus.
- Vụ thanh trừng ấy á?
- Giống cách hành xử hậu kỳ. Hiểu không?
- Vui nhỉ?
- Thế nên đứng xê ra. Hồi xưa chúng ta không quan tâm đến chuyện đó thì giờ kệ xác chuyện này đi. Hơi đâu.
- Tao ngẫm ra chơi với mấy ông chuyên đăng ảnh mà lại hay mày ạ.
- Ờ, họ hay lắm. Cái tag của những người chơi ảnh là để trao đổi kinh nghiệm và xin góp ý của bạn bè về tác phẩm của mình. Chẳng có ý câu like như mấy thằng cha viết mấy bài thơ ẩm ương rồi tag mù khơi. Hãi không thể tả.
- Hình như họ không bất mãn với hiện thực nên ít than vãn trên status.
- Bờm! Đỉnh cao của sự khinh bỉ là im lặng. Chơi ảnh cho nó lành đấy cu! Hơi đâu chõ mõm vào những chuyện to đùng mà cuối cùng cũng chỉ gãi ngứa hả mày.
- Thế mới nói giới nhiếp ảnh thế mà hay.
- Làng blogspot nay rôm rả lắm. Toàn là đội quân nói không với Facebook đang dán tem cho nhau đấy. Nhớ thời Yahoo nhỉ?
- Vì nhớ thời ấy quá nên mới cò cổ chơi Facebook để tương tác nhanh. Chứ blogspot không bằng yahoo blog.
- Không! Chơi blog có cái hay đó là nó giúp làm chậm lại cái ham muốn khơi mào cuộc chát lần đầu tiên với người xa lạ. Facebook đang comment rất vui. Bỗng dưng nhảy vô chát ầm ầm để làm quen. Nhưng blog thì ít. Cứ thử đưa đường link blog lên Facebook thì cơ bản phân loại được bạn bè Facebook đấy.
- Thật à?
- Hôm nào gõ nốt mấy kỳ CHUYỆN MẠNG ẢO cho mà đọc. Chờ kết quả đã rồi hư cấu thêm. He he.
- EGTN có tham gia hay sao mà chờ kết quả vụ ấy.
- Không! Không tham gia! Chỉ là chịu khó quy chụp ý tưởng xì-ta-tút tí thôi.
- Đả đảo quy chụp!
- Ờ! Ai cũng ghét quy kết tâm trạng, chuyện đời tư và sợ bị đánh giá đang tự kỷ nên không dám đăng gì. Kết quả làng Facebook vắng tanh như chùa bà Đanh đấy!
Nghe câu “lý trí nhất, cảm động nhất là ở con người và tàn nhẫn nhất vẫn ở con người” của bạn rồi cúp máy. Vào trang báo điện tử Dân Trí, lớ ngơ thế nào lại bấm trúng bài  KÝ ỨC NOEL TRONG TRẠI GIAM HỎA LÒ . Thấy thích bài ấy. Mấy ai nghĩ và làm được thế? Hiếm! Đúng là vĩ nhân!
Loay xoay với mấy cái phương trình phản ứng mà thấy mệt. Nhưng dẫu sao đó là chuyên ngành được đào tạo bài bản. Bỏ đi sao đặng! Mấy nay vào google gõ “hủy tài khoản Facebook vĩnh viễn”. Để toàn tâm cho blog thôi. Hủy rồi nhưng nó bắt chờ 14 ngày sau mới mất hẳn. Làm ruột gan cứ xốn xang vì nó chửa mất hẳn. Thế là mở lại trang và để đấy. Sau này có chán thì vứt đi nguyên vẹn chứ xóa nó thì hình như không nỡ. Èo! Sư bố thằng Phây gây nghiện.
Buôn Ma Thuột, 26/12/2013
Tây Nguyên Xanh

Comments

  1. Các nhà thiên văn học nhờ quan sát vậy mà thành thiên tài đấy ,TNX ơi!

    ReplyDelete
    Replies
    1. He he. em biết mà he he. anh HHP sẽ mượn gió để bẻ cái lý cùn của em mà he he

      Delete

Post a Comment