KỂ CHUYỆN TẾT NHÉ

Kể chuyện tết nhé.
Tác giả ảnh: An Nguyen
   Chiều 29 tết đang quét sân để đón xuân thì bắt gặp anh hàng xóm bưng quả đi ăn hỏi nhà người khác. Em đứng ngẩn ngơ khờ dại. Thế quái nào đêm về rát cổ, người hơi nóng sốt. Năm nghĩ lại vì sao mình ốm? Bỗng nhớ ra đứng tiếc nuối anh ấy dưới nắng, mặc kệ gió Tây Nguyên "sàm sỡ" mình nên ốm.
***
   Sáng 30 tết, làm cỗ tất niên. Chiều xuống mở facebook ra để mong có anh nào nhắn tin bảo "ra giếng anh cưới em". Nhưng chẳng thấy gì. Lòng buồn buồn
***
   Sáng mồng một tết, thân nhiệt cao, nằm vật vờ trên giường. Ấm ức vì tết nhất mà chẳng có anh nào để nhõng nhẽo dắt đi chơi. Trưa buồn quá nên quyết định uống mấy lon bia Serepok giải sầu. Trong cơn sốt miên man, mắt mờ nhớ anh (nhiều anh quá nên không biết anh nào), bia không uống mà uống nhầm cái ly chứa nước quất với mật ong. Kết quả hết sốt, ứ ho.
   Đồng thời quyết định xóa cái Facebook với cái nick đã gắn với mình trong hai năm. Đau lắm nhưng ghét. Chỉ vì ngại trưng ảnh và tên thật mà có hẳn một cuộc săn lùng và kháo nhau thông tin cá nhân của Em Gái Tây Nguyên. Họ lập luận rằng em có gì khuất tất nên mới không dám lộ diện trên mạng. Đó là chưa kể họ gán ghép em với những người anh khả kính đáng tuổi cha tuổi chú của em. Èo, chơi Facebook cũng mệt nhỉ? Nhưng mà không có lửa làm sao có khói. Em không có gì thì làm sao họ dám đồn. Ờ thì công nhận em comment trên tường nhà bạn bè có vẻ "đẩy đưa" quá. Nói chung là lỗi do em ạ. Em cũng giống như anh Đông. Không chịu nổi sự dèm pha nên khai tử "của quý" của mình.
***
Mồng hai, mồng ba nằm nhớ Facebook cũ
***
   Mồng bốn ló cổ đến "đập phá" nhà Thầy giáo dạy Anh văn thời còn để tóc đuôi gà. Hồi xưa Thầy dạy Anh văn ở trường THPT Phan Chu Trinh (Đà Nẵng) nhưng sau giải phóng. Họ ép các Thầy cô môn Anh văn phải chuyển sang dạy giáo dục công dân hoặc những môn "nhiều chữ". Nghe bảo sau giải phóng cả nước học Nga Văn thì phải. Thầy bỏ nghề lên Tây Nguyên làm rẫy. Tưởng mãi mãi Thầy chẳng biết hòn phấn là gì nữa nhưng sau này "họ" lại chọn Anh văn làm ngoại ngữ chính ở trưởng phổ thông. Thầy mở lớp dạy thêm Anh văn từ lớp 6 đến lớp 12. Học trò đến học đông như kiến cỏ. Em cũng hòa vào dòng kiến ấy. Nhưng buồn cái là đời Thầy chẳng có học sinh nào thi đại học ngoại ngữ. Dù rằng học trò của Thầy đi Tây đi Tàu nhiều vô kể. Em cũng không giúp Thầy đạt ước nguyện nên cứ ân hận mãi. Em coi Thầy như cha nên năm nào cũng mồng bốn Tết là lọ mọ gõ cửa nhà Thầy. Đáng lẽ năm nay ăn cơm ở nhà Thầy một bữa nhưng đến đúng hôm nhà Thầy cúng đưa tiên tổ về các cõi nên đông khách quá. Em vác bụng đói đến nhà cô bạn "cùng khổ", chúc tết và ăn ké luôn. Nói là "cùng khổ" vì hai đứa đều xui xẻo như nhau. Đều có chung nỗi đau là ông nội mới mất. Hai đứa chỉ còn thiếu chưa ôm nhau thút thít.
   Lưng chừng chiều, ghé nhà Thầy dạy Toán. Thầy này cũng dạy thêm nên em học chứ chả học trên trường lần nào. Thầy hỏi thăm nghề ngỗng, trò mặt buồn xo. Thầy chẳng dám hỏi thêm. Tội nghiệp, ông Thầy bà Cô nào cũng muốn học trò có công ăn chuyện làm cả. Cố ngồi lâu lâu một tí để cho mấy anh công an giao thông giải tán. Thế mà em làm như thường Thầy lắm nên ngồi lâu. He he. Cô học trò có tí khốn nạn chính là em.
***
Mồng bốn, mồng năm ngoan ngoãn ở nhà
***
   Sáng mồng sáu , nấu mâm cơm cúng tiễn tổ tiên về các cõi.
Hết Tết!
   Giờ mà trời ban cho cơn mưa để khỏi phải tưới cà phê đợt 1 thì dân tình sẽ ăn cái tết thứ hai ngay và luôn.

Comments

  1. Đầu năm em Tây Nguyên Xanh "khai đao" đọc thấy được đấy. Nhưng chỉ mới tới mồng 6, nhưng thế chưa hết Tết mà. Hay đấy, cứ như "điệp viên không không thấy" và bộ phim cùng tên khi ra lò được mọi người đón nhận nên "đẻ" ra thêm 2 tập nữa đó em. Chúc em một năm nhiều may mắn!

    ReplyDelete
  2. Hoàn cảnh quá đồng chí CHỦ TỊCH thành phố TN ạ!
    Sao không đả động gì đến chuyện "lãnh đạo". Hình như trúng gió THẤT TÌNH làm ảnh hưởng đến phong độ CHỦ TỊCH!
    Chúc sớm lấy lại phong độ và CHÉM BÃO tưng bừng nha!

    ReplyDelete
    Replies
    1. Vì thất tình nên chẳng thiết tha chi hết bác ợ he he

      Delete

Post a Comment