YÊU QUA ĐIỆN THOẠI

Em lại là gái gốc Nghệ nữa. Đã thế lại thích yêu kiểu “dân ca”. Nhớ hắn đến độ “bưng cơm ăn nỏ được, bưng nước uống nỏ xong. Ví dù thấy mẹ có đánh đập chín chục một trăm. Em cũng nhất tâm em thương chàng”. Đấy, ăn cơm, uống nước không được thì lấy đâu ra mà đẹp. Khổ thế đấy.
Tác giả ảnh: Brian Dumas  
   Cái thời mà laptop còn là của hiếm trong giới sinh viên và điện thoại thông minh còn ở ngưỡng giá “trên trời” thì bọn em thường “yêu qua điện thoại”. Hồi đó, ai đỗ đại học thì đường các nhà mạng tặng sim với gói cước “rất sinh viên”. Vậy nên đa số là cùng seri số thuê bao. Bọn em mới xa nhà nên lòng nhớ nôn nao, ngồi một mình là nước mắt nước mũi chảy ra hết. Nhàn cư thì hành vi có tí chút không lương thiện. Bọn em ngồi bấm số và nháy máy những thuê bao lạ. Những số đó chỉ lệch so với số của bọn em vài đơn vị thôi. Ví dụ như 0977506962 của em ngày xưa. Số này em làm ở Bình Định nên nếu muốn làm quen người Bình Định thì nháy vào số 0977506963. Muốn làm quen người ở Sài Gòn thì bấm 0979506962. Bởi vì em lượn lờ hết các tiệm bán sim lớn ở thành phố Quy Nhơn rồi. Gần như toàn tỉnh Bình Định chỉ có 0973 hoặc 0974. Còn 0979 thì cực hiếm ở tỉnh lẻ. Các thành phố lớn mới có. Mỗi một tình thành khai thác kho số nhất định.
   Có những cuộc nháy máy êm dịu nhưng cũng có cuộc sợ vãi cả linh hồn vì các mợ ghen chồng nên gọi lại hỏi văn vẹo. Ấy thế mà trong phòng kí xá của em có cô bạn về nhà xin bố mẹ cho cưới một anh chàng ở một tỉnh xa xôi và nói dối là đã yêu nhau hơn hai năm rồi. Thực tế họ mới quen nhau khoảng ba tháng thôi. Hiện tượng “nhắn tin và cười” vào mỗi đêm là rất thường thấy ở các kí túc xá sinh viên.
    Em còn nhớ mãi năm 2009, mạng vietnammobile ra mắt thị trường đầu số 092 với những chiêu trò khuyến mãi mà hễ đứa sinh viên nào nghe cũng muốn xài. Nào là chỉ mất 5000 đồng mà em có thể gọi điện liên tục sáu tiếng đồng hồ cộng thêm miễn phí 500 tin nhắn trong một ngày. Buồn cười muốn chết khi ra công viên thấy chàng trai nọ hoặc cô gái kia đang tay bấm điện thoại, tai đeo dây nghe, miệng nói tía kia. Họ vừa nói vừa nhắn tin cho nhau đấy. Mấy chú bảo vệ kí túc xá bán sim và thẻ cào cũng đủ sống qua ngày. Em cũng không ngoại lệ. Em vớ được cái số 0923 304 506. Hồi đó đang xài số 0166 44 00 353 cộng thêm sim sinh viên của nhà mạng mobiphone và vinaphone, viettel nữa. Em có năm cái sim. Hết tiền sim này thì lắp sim kia xài tiền được cộng hàng tháng. Bố mẹ em nóng mặt vì muốn liên lạc thì phải quay lần lượt 5 số điện thoại mới gặp được em.
   Yêu qua điện thoại có gì vui á? Hề hề, vui lắm. Suốt ngày réo ‘anh ơi, em nhớ anh lắm luôn ấy”. Anh ấy hồi đáp lại rằng “anh muốn điên lên vì không nghe được giọng nói của em”. Báo mà đưa tin đêm nào có mưa sao băng thì ôi thôi rồi các cặp ngồi tán điện thoại cùng ước nguyện với nhau. Lãng mạn thôi rồi. Yêu qua điện thoại có một cái lợi, đó là hạn chế được cái chuyện “bắt cái nước” vì cả hai đều ở xa.
Nhưng mà yêu xa thì buồn lắm. Suốt ngày nhớ nhau. Chẳng hạn như em đây này, ngày xưa em xinh như hoa mơ nhưng mà giờ trông chẳng xinh nữa vì suốt ngày tương tư “hắn” nên có ăn uống gì được đâu. Em lại là gái gốc Nghệ nữa. Đã thế lại thích yêu kiểu “dân ca”. Nhớ hắn đến độ “bưng cơm ăn nỏ được, bưng nước uống nỏ xong. Ví dù thấy mẹ có đánh đập chín chục một trăm. Em cũng nhất tâm em thương chàng”. Đấy, ăn cơm, uống nước không được thì lấy đâu ra mà đẹp. Khổ thế đấy.
   Yêu được một thời gian, thấy chán nhau quá nên lắm chàng và nàng bỏ nhau. Em cũng đã từng bỏ một anh. Bỏ xong, em bẻ một lúc năm cái sim và dùng số điện thoại như bây giờ. Người ta bỏ người yêu thì ốm yếu, còn em có dấu hiệu béo ú. Vì buồn quá nện chẳng thiết tha giữ tiền giữ bạc để mua card điện thoại như ngày xưa. Em lấy tiền ấy dùng vào việc ăn hàng quán sá. Độ hơn một tháng, em béo như con “trấn mấn”. Con trấn mấn là gì thì các cậu các mợ hỏi những người Nghệ Tĩnh họ nói cho. Em ứ nói. He he.
   Em có một phát kiến “vĩ đại” rằng yêu qua điện thoại hình như buồn hơn vui. Chỉ làm lợi cho các nhà mạng. Có lẽ vì em thất tình nên phán bừa như thế. Hi hi. Và-lén-tìn chẳng có anh nào để em tặng quà nên nói nhảm tí. Các bác đừng tin và đừng phao tin này kẻo “người đến sau” sẽ ghen em nhé. He he.
Buôn Ma Thuột, 12/2/2014
Tây Nguyên Xanh 

Comments

Post a Comment