NHỮNG NGÀY LÀM CHỦ TỊCH - 11

Hồi Tưởng - Tác giả ảnh: Hồ Anh Tiến
    Lâu lắm rồi không ăn phở, uống cà phê ở quán bà Chín Béo. Long nhong xuống phố, bỗng thấy buổi sáng trong lành đến lạ kỳ. Cảm giác trân trân sung sướng cứ như vừa phát minh ra một chân lý nào đấy. Bỗng cụt hứng khi thấy quán bà Chín vắng tanh khách. Hỏi ngay:
-  Ô! Sao vắng khách thế cô?
-  Ngủ giờ mới dậy hay sao mà đi ăn trễ thế. Còn nhõn một tô đây.
Hôm qua hẹn hò về khuya, cái hôn cuối cũng vừa lúc đồng hồ điểm mười rưỡi. Về lướt mạng tí tẹo thế là cán mốc nửa đêm. Sáng ra mở được con mắt để thấy đường đi ăn bún là may lắm rồi. Không dám công nhận vì sợ bị đánh giá cái nết ngủ nướng nên trả lời:
-  Không, con bận giặt một thau đồ rồi mới đi ăn được. Con là con có cái tật ăn rồi là đọc sách chứ ứ muốn làm gì cả.
-   Con ngoan trò giỏi nhỉ? Sáng nay tao thấy mẹ mày lủm bủm rằng có con gái cũng như không. Sáng mẹ còn giặt đồ dùm cơ mà.
Thế là lộ hết. Ngượng ơi là ngượng. Đành sống sượng đáp:
-   Thất nghiệp nên chán đời, dậy làm gì cho sớm hả cô. (Mong nói như thế để cô ấy thương tình mà không đánh giá)
-   Này, nghề của mày tiếc là cô không giúp gì được. Nhưng mà cô nhờ tí. Mày xem trong đám bạn mày có đứa nào học sư phạm Toán còn thất nghiệp không rồi bảo nó về đây. Cô chỉ mối cho.
-   Mối này có chắc chắn không cô? Sợ là gặp phải loại cò ăn đêm lắm.
-   Chắc luôn. Thằng Dũng Râu, nó mới bắn tin cho cô hôm qua đây chứ đâu. Nghe nói có thằng thầy nào đó, tát học sinh một cái. Nó lăn kềnh ra như người sắp chết. Bố mẹ nó làm um lên. Thế là thầy mất việc. Trường thiếu giáo viên. Dũng Râu vào cuộc.
-   Trời, bị kỷ luật cảnh cáo và bồi thường viện phí là cao lắm rồi chứ ai lại đuổi việc người ta.
-   Nói như mày thì đẻ đâu ra chỉ tiêu cho các cò chạy việc nó xơi tiền hả? Tuổi về hưu thì đang có lộ trình kéo dài thêm. Các trường đại học rủ nhau đào tạo ngành sư phạm. Cái bọn học tổng hợp của một môn nào đó cũng học thêm mấy tháng chứng chỉ sư phạm. Thầy Cô nhiều nhan nhản. Toàn xã hội đang cực kỳ lên án chuyện bạo lực trong học đường. Bây giờ có câu khẩu hiệu rằng “một cái tát – một bài báo”. Nghĩa là tát trò một cái thì được ngồi trên ngôn từ của một tờ báo. Báo chí mà đã vào cuộc thì chỉ có mất việc thôi. Hay cũng nhờ báo mà hay. Dở cũng từ mồm của các ông nhà báo.
-  Ý là ban giám hiệu xúi người mời nhà báo về viết bài á?
-  Mày khôn lên một tí rồi đấy.
-  Cô bán bún, chẳng có thời gian đọc một tờ báo nào mà sao rành rẽ thế?
-  Hờ hờ, mỗi một ngày tao có biết bao nhiêu lượt khách. Mỗi người góp mỗi câu, sàng lọc lại là có tin cho mày hóng, con oắt ạ. Thế có giúp được không? Mày làm chủ tịch thành phố Thất Nghiệp thì nắm rõ dân tình mà.
-  Đương nhiên rồi. Hôm qua thằng nào ôm con nào, nhà ai có con gái chưa chồng mà chửa, con đều biết hết. Chủ tịch là phải quán triệt thật sâu sắc thế đây cô ạ. Con sẽ giúp nhưng giờ cô cho con thêm mấy miếng thịt bò tái nhá.
-  Cha bố cô! Chưa làm mà đã đòi ăn. Cỡ như cô mà sang định cư bên thành phố Có Nghiệp thì toi dân bên ấy.
Chưa biết ai toi mạng nhưng có người đã toi mất một buổi sáng với những chuyện không đâu rồi.
Buôn Ma Thuột, 5/4/2014
TÂY NGUYÊN XANH
-------------------------------------------------
Các bạn muốn xem những phần trước của nhật ký NHỮNG NGÀY LÀM CHỦ TỊCH thì bấm vào đây http://vunglep.blogspot.com/search/label/TH%C6%AF%20GI%C3%83N 
Nguồn ảnh thì ở đây: http://vapa.vn/News/44/28417/default.aspx 

Comments

  1. Chà chà! Chủ tịch thành phố THẤT NGHIỆP oai quá! Đến bà bán bún còn biết và nhờ vả!

    ReplyDelete

Post a Comment