KARAOKE SINH VIÊN

Tác giả ảnh: Hieu HD
   Mấy hôm nay ít chát chít trên Facebook vì bận tải video karaoke cho các cụ hàng xóm. Gớm chửa? Nông nhàn phết nhẩy. He he. Ngày xưa mua đầu đĩa VCD để hát là oai lắm rồi. Nay các cụ “lên đời” máy, mua hẳn loại máy có lỗ cắm USB cho được nhiều bài. Có tiếng lành đồn xa rằng con Tây cả ngày ôm máy tính chứ chả chịu nấu ăn. Các cụ nghĩ chắc con này giỏi in-tờ-nếch lắm. Thế là mấy nay Tây mần “chuyên viên tải nhạc”. He he. Các cụ làm Tây nhớ cái thời sinh viên ăn nhậu quá đi.
   Tây học ngành Hóa. Sư bố cái ngành khốn nạn. Cả lớp của Tây, sáng đi học lý thuyết, chiều thay phiên nhau ủi mặt vào phòng thí nghiệm, tối về viết báo cáo thực hành. Thành ra chuyện hẹn hò cực kỳ vất vả. He he. Chuyện ấy Tây khai sau. Giờ kể cái chuyện nhậu và Cà Rá (karaoke) nhé.
   Các bạn cũng biết rồi đấy, phòng thí nghiệm thì lỉnh ca lỉnh kỉnh mấy thứ dễ vỡ như ống nghiệm, puret, pipet, bình tam giác, ống đong, lọ hoa chất.... Vỡ cái nào thì đền cái nấy. Sinh viên bọn Tây dễ gây hấn với bình tam giác, puret, pipet nhất vì hay phải mần thí nghiệm chuẩn độ (Tìm nồng độ của chất khảo sát. Nếu không ra kết quả thì độ số lại cho chuẩn he he). Chỉ cần lỡ liếc mắt đưa tình với ai đó, bị họ bắt gặp, ngượng quá, tay run, thế là rơi bình tam giác thôi. Vỡ suốt! Nguy hại nhất là vỡ Puret.  Cái ấy đắt lắm. Hôm nào nó vỡ thì ư như tổ thực hành của Tây có tiết mục nhậu xả xui. Rồi thì sau khi thực hành buổi cuối cùng của học phần, đằng nào chẳng nhậu. He he. Nói vậy chứ lâu lâu các bạn khao học bổng hoặc lễ lạc tha hương nên cả bọn có tụm năm tụm bảy để hàn huyên tâm sự ở quán. Dùng từ “nhậu’ cho giống đại gia thế thôi. Thực ra chỉ là kê hai cái bàn, gọi hai cái nồi lẩu cho khoảng mười lăm cháu sinh viên ưu tú. He he. Có tí men vào, cả bọn kéo nhau đi Cà Rá. Sinh viên Quy Nhơn thì hay lượn ở đường Đặng Trần Côn, mấy quán phía sau siêu thị, Nguyễn Thái Học, Lữ Gia hay Nguyễn Lữ gì gì đó. Lâu quá, quên tên đường rồi.
Lần đầu nghe nói đến đi hát Cà Rá, Tây ngần ngừ lắm vì trước khi học đại học, hóng chuyện người nhớn, họ bảo quán Cà Rá là nơi xấu xa. Nhưng mà Tây tò mò cái sự xấu xa quá nên theo chúng bạn, he he. Kết quả là cho đến giờ chẳng biết nó xấu như nào mà thích đi hát cực. Đáng quan ngại nhỉ? Suỵt! Ai nói lại với bố mẹ Tây, Tây ân-phờ-rén ngay! Hãy để Tây mãi ngoan như khi ở nhà. Hã hã.
   Các bạn biết bài ruột của Tây là gì không? Tình Cha! Tây có hiếu phết nhở? Hiếu đâu, thực ra là ngày bé hay nghe nhạc anh Ngọc Sơn hát với các cụ nên thuộc nhõn bài ấy thôi. Lâu lâu, bố về Nghệ, mua được dăm cái đĩa nhạc quê hương. Thành ra còn có thêm mấy bài Một Khúc Tâm Tình Người Hà Tĩnh, Hã Tĩnh Mình Thương, Người Đi Xây Hồ Kẻ Gỗ. Tây có vẻ thấm nhuần nhỉ? Ứ phải đâu, ít khi có đĩa nhạc trẻ để nghe nên “gu âm nhạc’ khác bạn cùng lứa tí thôi. Tây chẳng chê nhạc trẻ, cũng chẳng thích chỉ trích nhạc tân thời. Có điều vẫn ưa cái gì đó nhè nhẹ. Khỉ thật, nhẹ như vòng tay người yêu mới ưa. He he
   Đi hát với nhiều nhóm, Tây mới nhận ra là người ta thích bài Chú Voi Con Ở Bản Đôn và Hãy Hát Lên. Hai bài ấy được hát để cả bọn nối đuôi nhau múa phụ họa xung quanh người hát. Thường thì hát xong hai bài ấy là về nghỉ. Dài nhỉ? Gõ thế thôi nhé.
Buôn Ama Thuột, 28/8/2014
Tây Nguyên Xanh

Comments