NHỮNG HÌNH PHẠT THUỞ ĐI HỌC

   Ra ngõ, thấy bọn trẻ í ới gọi nhau đi khai giảng (để có lý do sau này bế giảng ấy mà. Chúng nó học lâu rồi), tự dưng em thấy nhơ nhớ cái thới mài đũng quần trên ghế nhà trường. Nhớ hơn cả là những lỗi lầm. He he.
Tác giả ảnh: Nguyễn Đắc Thảo
1.Kéo quần cô giáo năm lớp 1
   Em căm thù cái thằng cùng bàn ghê gớm. Tên thằng bồ thì có thể em quên chứ tên nó thì muôn đời em vẫn nhớ. Cô giáo sợ học trò nữ ngồi cùng bàn sẽ rôm rả như hàng cá ngoài chợ nên xếp một nam một nữ chung bàn. Hồi ấy em thích ở nhà nhõng nhẽo bố mẹ hơn là đi học. Vậy nên cả gia đình và nhà trường cực kỳ vất vả vì em.
   Một ngày nọ, em chẳng chịu nghe cô giảng bài. Em ngó ngó nghiêng nghiêng viết trộm lên trang vở trắng tinh của thằng cùng bàn số 10 (viết băng bút chì thôi). Ối ồi ôi, nó (thằng oắt cùng bàn ấy) thưa cô ngay tắp lự. Sau khi khám nghiện hiện trường thì cô giáo yêu cầu em lên góc lớp úp mắt vào tường. Em ứ chịu lên, hồi ấy em sợ bị phạt lắm. Cô giáo kéo em ra khỏi bàn, trong khi đó hai tay em níu ống quần cô, một chân  làm trụ, một chân ngoắc vào cạnh bàn để giữ mình không bị lôi tuột. Cô giáo cáu tiết, xốc ngược em lên và bắt em thi hành lệnh.
   Cuối buổi học, mẹ em chờ mãi những chả thấy con gái riệu đâu. Mẹ nóng ruột, chạy vào lớp. Cô giáo được thể kể xấu em luôn. Sau này mẹ em trêu bướng vừa thôi, mới lớp 1 đã gây hấn với bạn và cô giáo. He he
2. Huýt gió trong lớp
   Hồi ấy là lớp 10 hay 11 gì đấy. Trong một tiết học Hóa, giải được cái bài tập gì đó thì phải. Cứ ngỡ như ở nhà nên em thuần mồm huýt gió một phát. Mà lúc ấy thầy đang phạt thằng bạn vì tội chẳng chịu làm bài tập ở nhà. Thầy tưởng nó huýt gió nên mắng nó xa xả. Tự dưng em nổi máu anh hùng, kèm theo áy náy lương tâm nên đứng dậy bảo thầy ơi, em huýt đấy. Ối ồi, thầy phạt cô học trò cưng đứng tại chỗ đến hết giờ. Hồi ấy em được cưng vì vừa mới được điểm 10 trong bài kiểm tra một tiết. Thầy tưởng em giỏi chứ thực ra em ngồi với bọn giỏi. Em nhìn bài mỗi đứa một câu, loay quay một hồi là sao chép xong bài làm. He he, được điểm 10. Oách thật!
3. Viết thư cho cô giáo
   Năm đó là lớp 12, em vốn thích thi khối D (Toán, Văn, Anh) nhưng môn văn em cực dốt. Một chiều mưa ủ dột nọ, em nổi hứng viết tâm thư kể rõ sợ tình và nhờ cô chỉ thêm cho em cách học văn rồi sáng hôm sau rón rén lên trao tận tay cho cô giáo dạy văn. Tưởng được cô thương, ai ngờ hôm sau cô đọc lá thư ấy trước mặt lớp. Oa cha ôi, em nhục hơn con cá nục. Từ đó em tuyên bố với bạn bè rằng môn văn là môn không đáng để học. (xin lỗi những ai yêu văn nhé. Em chỉ kể cái suy nghĩ một thời thôi). Văn lớp 12, em được 3,7 điểm. Sém ở lại lớp he he.
   Bây giờ nghĩ lại thì thấy em sai, hồi đó lớp 12 rồi mà vẫn giữ nguyên cái tật vòi vĩnh người lớn. Em lại không đủ độ tinh tế để hiểu rằng cái thư ấy nhờ vả cô chỉ bảo thêm cách học văn thì khác nào chửi thẳng vào mặt cô là lâu nay cô dạy em không hiểu gì cả. Em mắc lỗi xỉ nhục thầy cô. May mà cô dạy văn nên cô chỉ nhẹ nhàng đọc thư cho cả lớp chứ không chửi em.
4. Thấp bé nhẹ cân cũng là một cái tội
    Thú thật là em cao 1m43. Nếu mà cứ 1m50 trở lên mới đủ điều kiện xin việc thì em là phế phẩm của xã hội. Thời đại học, ngành của em thì ai cũng bị/được học thầy trứ danh “dũng sĩ diệt sinh viên”. Là sinh viên khóa trên đồn xuống cho khóa dưới nghe thế chứ ngồi học không phát ra tiếng khò khè khi thở, không quay ngang quay dọc, không nói chuyện riêng, siêng nghe lời thầy thì sẽ trót lọt thôi. Trong một tiết học nọ, thầy thấy không khí học có vẻ căng thẳng quá. Thầy ngồi nói chuyện phiếm với lớp cho đỡ nhạt. Thẩy bảo tụi bay sang khoa Sinh kêu bọn nó nghiên cứu phương pháp cải tạo nòi giống đi, tụi bay hơi nhỏ con. Cái rồi thầy cười xếch mép, ngắm mặt chỉ tay vào những đứa lùn nhất nhì lớp, trong đó có em. Lúc đó em mới biết, lùn cũng là một cái tội. Thế nên mới bị thầy bêu trước lớp. Có một lần, tổ của em đi thí nghiệm thực hành. Thầy yêu cầu em đứng dựa cửa lớp để thầy tính chiều cao của em theo số viên gạch em chạm mốc. Nhiều khi em nghĩ tại mình coi thầy như Thánh nên làm thầy mệt mỏi, thầy lấy em làm trò cười là đáng.
   5. Có lẽ vì sợ những đứa bất trị như em sẽ bêu rếu thầy cô, làm hoan ố truyền tôn sư trọng đạo nên các quan bây giờ phải bắt sinh viên ngành sư phạm khi ra trường phải bỏ tiền mua việc làm để biết cái giá của nghề giáo. Đến cuối cùng, người bị phạt nặng nhất là đấng sinh thành!
Buôn Ma Thuột, 5/9/2014
Tây Nguyên Xanh

Comments

  1. Lùn và nghich không phải là cái tội ,mà cái tội là những ai không cho học trò được nghịch và chơi,em ạ !

    ReplyDelete

Post a Comment