Tác giả ảnh: Hoa Cuội |
Hai cụ đang ngồi xem tivi, Tía bẩu:
- Bầm nó ơi, mình cưới nhau dễ chừng hơn hai nhăm năm rồi nhẩy?
- Biết rồi lại còn hỏi. Để yên cho người ta xem phim nào.
Bầm đang mải xem cô diễn viên Hàn Quốc nước mắt tuôn khi thằng
bồ buông nhời chia tay. Tía hình như muốn được Bầm duyệt chuyện gì đó liên quan
đến tiền nong thì phải. Thấy ông cụ ngó ngó nghiêng nghiêng, bỗng mở cái thiệp
mời dưới ngăn bàn lên xem chăm chú, nhẩn nha nói:
- Cái Tây nhà mình cũng to to tuổi rồi Bầm nó nhể?
- Ơ, sao cái nhà anh này lắm “nhể” thế? Nói nhanh chuyện
chính xem nào.
- Tây nhà mình đến tuổi làm đỏm rồi. Cũng xinh ra phết (?!).
Trai trong buôn lấp ló đâu đó nhìn trộm nó đã lâu. Anh tính đưa cái tivi này xuống
nhà dưới cho chúng nó đến vừa xem vừa tán con mình. Bầm nó lại ưa xem tivi. Hay
là mua thêm cái tivi đời mới về để phòng khách này cho hoành tráng nhể?
Ái chà, thế là đã ra vấn đề. Tía muốn mua tivi mới mà lôi
cái sự nhớn gái của mình ra. Thảo nào dạo này Tía siêng lướt mấy trang web hàng
hóa của các siêu thị điện máy. Bầm nghe đến cái từ “mua” là giật thon thót, tập
trung chuyện trò ngay:
- Tivi có rồi, mua làm gì nữa. Trai không tán cái Tây ở
trong nhà mình thì chúng dắt díu ra gốc cà phê mà chuyện trò. Gớm, ngày xưa các
cụ tán nhau ở bụi tre , bờ sông....muỗi cắn sưng chân mà tình yêu vẫn mượt mà
ghê gớm. Đấy, kho tàng ca dao dân ca vĩ đại của dân tộc đấy. Kệ chúng nó đi Tía
nó ạ.
- Đấy, đấy! Cái anh muốn nói với Bầm nó là chuyện ấy. Cho
chúng nó tán nhau dưới gốc cà phê trong tiết trời gió mát trăng thanh như này
thì có mà tạo điều kiện cho mấy thằng kia “bợ vàng” trước khi mình được thách
cưới. Phải hết sức tỉnh táo và kiểm soát con mình thật chặt trước âm mưu diễn
biến của bọn đang yêu, Bầm nó ạ.
Sau một hồi bô lô ba la đàm phán thì Tây Nguyên Xanh có cái
tivi mới để xem. Nói thật là đoạn chữ dài ngoẵng ở trên chỉ sử dụng với mục
đích khơi mào cho cái sự khoe của. He he.
Thế là nhà mình đã dùng cái tivi thứ tư. Cái đầu tiên là
Sanyo mua đầu năm 1996, cuối năm ấy bị trộm lật ngói, đạp chân lên bàn thờ rồi
trèo xuống cuỗm cả tivi, đầu băng và ampli, chỉ để lại cặp loa thùng. Hồi đó cả
xóm đang ghiền bộ phim La Hán Tế Thế (phiên bản sau này là Tế Công), Phạm Công
Cúc Hoa... Bọn trẻ như mình tiếc hùi hụi. Tía tức quá, sang năm 1997 xây nhà. Lấy
giấy tờ xe máy, chứng minh thư cho chủ cửa hàng cầm để đổ vật liệu. Ơn trời,
xây xong nhà thì giá cà phê lên. Tiền có được nhờ mùa thu hái năm ấy và tưới
thuê trong mấy mùa khô trước đủ để trả hết nợ xây nhà. Tết Nguyên Đán năm 1998
có tivi Sony để coi. Phim hài Ghen do nghệ sĩ Minh hằng, Quốc Khánh, Chí Trung
đóng những vai chính là phim Việt đầu tiên sau khi mua tivi mới.
Thời kỳ đó phim Việt vẫn khai thác nhiều về đề tài hậu chiến
và định kiến xã hội Việt Nam có từ xa xưa. Các phim hay có cái cảnh đôi trai
gái ngồi sau lũy tre làng, chụm đầu vào nhau, ống kính máy quay hướng lên ngọn
tre có mặt trăng chênh chếch. Sang cảnh sau đã thấy nhân vật nữ nôn ọe tùm lum.
Cả làng bàn tán xôn xao. Bi kịch trong phim bắt đầu được xoáy từ đây. Ấy vậy mà
mình vẫn chết mê chết phim Việt. Phim Việt trên VTV1 ở khung 10h sáng, trên
VTV3 lúc 3h. Nhất là Điện Ảnh Chiều Thứ Bảy và Văn Nghệ Chủ Nhật xem không sót
buổi nào. Từ Dải Lụa, Hương Bạc Hà, Hoa Xuyến Chi, Người Vác Tù Và Hàng Tổng, Mẹ
Chồng Tôi, Của Để Dành, Chuyện Nhà Mộc, Đất Và Người....của truyền hình phía Bắc
đến Mẹ Con Đậu Đũa, Đồng Tiền Xương Máu, Ám Ảnh, Người Đẹp Tây Đô,...của truyền
hình phía Nam đều xem qua. Thế hệ diễn viên đóng những phim ấy nay đã thành cán
bộ quản lý các nhà hát trên cả nước rồi. Ít thấy họ lên màn ảnh nhỏ nữa. Và
mình hình như cũng hết hứng xem phim Việt rồi. Đơn giản vì phim thời nay trang
điểm diêm dúa hơn thời xưa, diễn viên sợ mất đi hình ảnh đẹp mà xả thân không hết
mình vào nhân vật, bối cảnh phim thời nay chủ yếu là ở trong phòng ốc. Xem ngột
ngạt “bỏ mẹ”.
Chán Sony, mua cái Darling về xài mười năm rồi hôm nay đổi lại
Sony nhưng to hơn, mỏng hơn và hiện đại hơn. Mình đang nghĩ rồi đây thế giới sẽ
có tivi mỏng hơn nữa để treo trường và có khả năng uốn cong màn hình để thích hợp
với thiết kế của nhà thông minh. Cái nhà ấy diện tích nhỏ nhưng được thiết kế xếp
nội thất thành lớp rất tài tình. Tổ tiên chúng ta sống trên nhà sàn để tránh
thú dữ, rồi đây loài người sẽ đồng loạt ở nhà sàn nhưng là vì cần rau xanh
không độc. Dưới nhà sàn được trồng rau để ăn, trên nhà sàn có thiết bị khúc xạ
ánh sáng để cho rau xanh có thể quang hợp. Đó là giải pháp ưu việt cho nhà ở
thành phố cần diện tích trồng rau xanh. Ôi chỉ định khoe tivi mà lẩn thẩn nói cái gì thế này?
Buôn Ama Thuột, 6/1/2015
Tây Nguyên Xanh
He hehe...Định là định khoe tivi
ReplyDeleteNhưng rồi cái gỉ, cái gì...cũng KHOE
Nào là Bầm, Tía tỉ tê
Nào xây nhà mới, nào về xem phim
Khoe nhiều chương trình đã xem
Khoe mình xinh xắn...gây thèm nhiều anh...
Khoe đi khoe lại loanh quanh
Nhà thông minh nữa là thành...hết KHOE!
Hã hã. bác Nho đoán đúng am mưu của nhà cháu rồi he he. cơ mà nhà cháu vưỡn chưa có nhà thông minh để ở hihi
Delete