KỂ KHỔ DÙM CHO CÁC PHÓ NHÁY


   Hầu như bài viết nào trên Facebook và Blog của Tây đều có ảnh minh họa. Cái blog của Tây cài đặt đoạn mã trong bảng code giao diện cho phép hiển thị ảnh nhỏ ở mục bài viết mới, nếu không có ảnh tích hợp trong bài viết thì mục ấy nom xấu lắm. Còn với Facebook, do truyền thống của làng chơi mạng xã hội này là xem ảnh rồi đọc lời và hơn nữa tính năng ẩn bớt những trạng thái cũ trên dòng thời gian khiến Tây sợ một lúc nào đó tìm lại không có nữa nên phải dùng ảnh như một hình thức lưu bài viết. Khi cần chỉ cần lục album ảnh là ra. Tây  không có máy ảnh nên phải đi chôm ảnh của mọi người. Chẳng qua đăng lên Facebook, sợ tác giả ảnh hò hét tẩy chay kẻ ăn trộm nên ngoan ngoãn ghi tên tác giả và nguồn ảnh thôi. Hã hã.

   Hôm nay, 15/3, là ngày truyền thống nhiếp ảnh Việt Nam. Chả nhẽ há mõm chúc các bạn đang-dùng-máy-ảnh-để-làm-nên-nghệ-thuật những câu đại loại như sức khỏe dồi dào, nhể? Sáo rỗng bỏ mẹ ra, các bạn nhể? Thôi thì kể khổ dùm các bác phó nhòm nhá. Rằng thì là mà, nhiếp ảnh là một bộ môn nghệ thuật tốn tiền, tốn thời gian, hao sức khỏe.

   Vì sao tốn tiền? Thì đây, các bạn nom cái ảnh bên trên đấy. Phải tốn tiền mua máy ảnh. Sá gì chuyện máy ảnh, mua ống kính để chụp những đối tượng mình cần mới đáng lưu tâm kìa. Chụp chim muông, trăng gió, phong cảnh trên trời hay những con côn trùng bé tí tị ở dưới đất đều phải dùng ống kính thu nhỏ hoặc phóng đại. Các chi phí xe cộ để đến địa điểm chụp cũng phải tốn chứ. Xăng dầu chứ có phải nước lã đâu. Đến nơi hội hè chụp ảnh thì cũng tốn tiền ăn ở chứ.
   Những khi cần chụp toàn cảnh một nơi nào đó, ngày xưa các nhà làm phim và các anh phó nhòm phải thuê trực thăng để tác nghiệp. Nay đã có thiết bị Flycam hay BeetleCopter để tác nghiệp rồi. 
   Những thiết bị này đem camera bay theo hướng mà người điều khiển từ xa muốn. Một cái Flycam giá bèo cũng đã ở mức ba mười triệu đồng rồi. Rủi ro lạc mất thiết bị lại rất lớn vì nhiều yếu tố kỹ thuật trong quá trình thực hành. Ảnh trên đây là một cái BeetleCopter của nhiếp ảnh gia Burrard Lucas.
   Thế kỷ 21 này là thời đại hoàng kim của máy ảnh số và cũng là kỷ nguyên của sự giao thoa giữa nghệ thuật nhiếp ảnh và nghiên cứu khoa học. Một vài nhà nghiên cứu cần ảnh của những loài động vật. Họ vào các rừng để chụp ảnh. 
   Có thể họ dùng ống kính dài để chụp, cũng có thể họ dùng xe có gắn ống kính, ngụy trang chạy trên nền đất để tiếp cận động vật ở cự ly cực gần. Thiết bị này cũng điều khiển từ xa. 
   Hậu quả là có lúc do thú rừng hiếu kỳ nên nhiếp ảnh gia bị thú rừng gặm hoặc dẫm gãy vỡ  thiết bị. Tuy nhiên sản phẩm họ thu về là những tấm ảnh mê hoặc lòng người. Khiến người ta yêu động vật hoang dã hơn, nhiều người đi theo tiếng gọi của tình yêu nhiếp ảnh hơn. Về tốn tiền, tạm nói thế đã nhé!
   Còn tốn thời gian thì quá rõ rồi còn gì. Ngồi nắn nót săn cho được góc ảnh xuất thần là cả một sự kiên trì đấy. Nếu như yêu nhiếp ảnh, cứ có thời gian rỗi là đi chụp thì hầu như ngày nào các bạn cũng phải đổ sức cho công việc hoặc cho niềm đam mê. Mà mê thì sẽ mệt. hê hê, tốn sức là thế.
   Tuy nhiên nếu phải mất nhiều như thế để được hòa vào thiên nhiên, gần gũi với các loài động vật thì cũng cũng đáng nhỉ? Chẳng hạn như nhiếp ảnh gia Burrard Lucas, anh đi chụp một gia đình Cầy bốn ngón. Những con Cầy leo trèo, hết ngồi lên ống kính lại leo lên đầu, mò lên lưng anh. Chúng quấy như thế nhưng anh rất vui khoe với mọi người về sự thân thiện đó.
   Một kẻ chuyên chôm ảnh như Tây ấy mà, thích hình đẹp lắm. Viết thì dở nhưng ham được nhiều Like nên dùng tiểu xảo tích hợp hình đẹp ngây ngất vào bài viết để câu View. He he. Nói không phải khoe chứ Tây cũng chịu khó theo dõi biến động của làng chơi ảnh trong một tháng để ngày cuối cùng hàng tháng tung ra một bộ ảnh đấy. Úi giời, viết lách dài lê thê, may ảnh của các bạn phó nháy đẹp nên còn có lượt xem. He he.
   Cái đẹp không bao giờ bị ngăn trở bởi ngôn ngữ và sắc tộc. Lại khoe tiếp với các bạn rằng năm nay Tây đã sưu tầm được một bộ ảnh văn nghệ dân gian của Indonesia. Tây thích văn hóa dân gian, thích ảnh đẹp. Vừa hay, có một bạn Indonesia đăng ảnh văn hóa cổ truyền của quê hương bạn ấy. Thế là Tây có ảnh. He he. Tiếng Anh tuy dốt nhưng nhờ Google Dịch mà bọn tớ hiểu nhau phết đấy.
   Có những cặp vợ chồng quen nhau và lấy nhau sau các chuyến đi “phượt”. Họ đều thích chinh phục thiên nhiên và dùng nhiếp ảnh để ghi lại chứng tích. Khi họ cưới nhau, Tây hỏi vì sao mà anh gặp được chị. Chú rể khai thật, Tây mới biết đó. Hiện nay có rất nhiều đôi vợ chồng đều chơi ảnh. Cuối tuần, cả đôi đi du hý khắp nơi. Tối về đăng ảnh lên Facebook. Bạn bè phương xa ngưỡng mộ, hẹn gặp nhau giao lưu. Nhờ mạng xã hội và nhờ nhiếp ảnh mà họ có rất nhiều bạn cùng chí hướng.
   Tuy nhiên, còn đó những chuyện buồn. Lâu lâu ta được nghe ai đó phát biểu rất hồn nhiên thể hiện sự “cố tình mù mờ” về luật sở hữu trí tuệ. Đạo ảnh, đạo ý tưởng ảnh là những từ khóa phổ biến trên thanh tiềm kiếm Google. Hy vọng nhiếp ảnh Việt Nam sẽ có nhiều thành tựu hơn nữa.
Buôn Ama Thuột, 15/3/2015
Lời: Tây Nguyên Xanh
Ảnh: Burrard Lucas
Nguồn ảnh: Burrard-Lucas Photography

Comments