CÁI ĐIỆN THOẠI CỦA THẦY

Tác giả ảnh: Nguyễn Việt Tân
   Lại thi!
   Hắn buột miệng nói ra hai tiếng ấy sau khi vô tình ngước cổ lên nhìn thấy hoa phượng nở một chùm ở trên cao. Hoa phượng đỏ bao nhiêu thì khí thế mùa thi lại hừng hực bấy nhiêu. Với một gã thầy như hắn, mùa thi vừa đáng sợ lại vừa ham thích. Hắn sợ phải thấy những giọt nước mắt của học trò thi trượt nhưng thích vì trách nhiệm của hắn gần như hoàn tất sau một mùa thi. Ý thức được điều ấy, hắn hăm hở lên lớp trao những gì tinh hoa nhất cho học trò trong những ngày cuối cùng này.
   Hắn giảng như lên đồng. Nhân lúc học trò làm bài tập, hắn tranh thủ lấy lại sức và tần ngần ngắm cây phượng. Ai xui trồng phượng trong sân trường để lòng người man mác nỗi lòng mỗi lúc hè sang thế không biết. Hắn hơi ghét người khởi xướng vụ này rồi đấy. Hừm! Thích ngắm lắm nhưng buồn lắm phượng ơi.
***
   Đã lâu rồi hắn không đeo đồng hồ. Khi cần thì móc túi quần, lôi điện thoại lên xem giờ luôn. Hôm nay hắn chỉ dạy ba tiết đầu nên về sớm. Lò dò bước vào khu để xe của giáo viên, hắn chợt tái mặt và cuống quýt nắn nắn bóp bóp các túi quần và áo một cách khó hiểu. Chuyện gì thế nhỉ? Hắn không thấy cái Iphone 6 mà cô em gái tặng đâu nữa. Trong giờ ra chơi, hắn còn truy cập mạng bằng điện thoại để tranh thủ đọc báo buổi sáng trước khi vào tiết ba đó mà. Chẳng lẽ có học trò trong lớp 12 kia lấy cắp? Phải làm gì bây giờ? Báo công an điều tra nhé? Cái điện thoại xịn và hơn nữa đó là kỷ vật của em gái bươn trải bán sức lao động tận bên châu Phi, lúc về mua tặng anh trai mà. Hắn muốn báo lắm nhưng rồi lại thôi. Màu đỏ của hoa phượng thêm một lần nhắc nhở hắn rằng cái đứa ăn trộm đang bước vào kỳ thi Quốc Gia – một kỳ thi gieo rắc nỗi hoang mang cho cả thầy và trò.
   Nếu công an tóm được đứa ăn trộm thì sao nhỉ? Cho chừa cái tội ăn cắp! Nhưng tiền đồ của nó sẽ như thế nào? Nó sẽ không được thi. Mai này mỗi khi vấp ngã ở đường đời chỉ vì điểm đen trong bản lý lịch mà nó gây ra trong phút thèm khát ấu trĩ của tuổi học trò, nó sẽ hận hắn lắm. Điên thoại mất rồi có thể mua cái mới nhưng tuổi xuân của học trò chỉ có một mà thôi. Nghĩ đến chuyện mua điện thoại lại làm hắn cáu. Đệt! Nghề giáo cao quý nhất quả đất nhưng lương của thấp nhất nhì quả đất này.
   Thế là hắn quyết định không làm um chuyện. Nhưng hắn lại phải đối mặt với nước mắt lưng tròng của cô em gái thảo hiền. Cô ấy giận vì tấm lòng của mình không được anh trai giữ gìn tốt. Hắn xót, hắn đau, khó chịu vô vàn.
**
   Hai mươi ba năm sau…
   Hắn đã già lắm rồi. Một buổi trưa nắng, gió Lào phà vào căn nhà bé nhỏ của hắn. Hắn đang phe phẩy cái quạt mo, uống ngụm nước chè xanh, bỗng có tiếng gọi thầy ơi vọng vào từ bậc thềm. Hắn hỏi ai đó, ngoài ấy không trả lời. Hắn chậm rãi bước ra. Hắn chết lặng khi thấy cảnh tượng có một người đang quỳ trên hiên nhà mình. Hắn vồn vã hỏi sao lại thế. Người ấy tay dâng chiếc điện thoại cũ mèm, nói trong tiếng nấc nghẹn ngào rằng:
     -  Thầy ơi, đây là cái điện thoại em lỡ lấy của thầy năm xưa. Bao năm tha hương cầu thực, lắm khi túng thiếu trăm bề nhưng chưa giờ em nỡ bán nó. Em coi nó như là một kỷ vật. Mỗi khi nhìn thấy nó là em nhớ đến chuỗi ngày thấp thỏm sợ bị phát hiện. Em lấy nó làm động lực kiếm tiền lương thiện. Nay em không muốn sống trong day dứt nữa, thầy cho em được trả lại và tạ tội với thầy..
   Hắn không biết nói gì. Hắn chỉ biết ôm đứa học trò to tồng ngồng ấy vào lòng.  Hắn vỗ về đứa bé lỡ dại năm nào. Hai thầy trò cùng khóc. Những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài như đang làm lung linh hình ảnh người Thầy!
Buôn Ma Thuột, 13/5/2015
Tây Nguyên Xanh
---

Truyện cực ngắn này được viết dựa trên chia sẻ trên Facebook của thầy giáo Lê Quốc Châu. Trân trọng kính tặng thầy Lê Quốc Châu vì hành động không yêu cầu điều tra đứa học trò nào đã lấy trộm điện thoại của thầy. Cao cả lắm thầy ạ! Đọc chia sẻ có thật của thầy Lê Quốc Châu tại Đây 

Comments