CU Ú, BÉ ĐÈO


     Cả một buổi tối đánh vật với hai đứa chúng nó. Hai đứa chẳng có ai ẳm bồng vuốt ve nên đánh hơi xem chị Tây nằm ở phòng nào. Gọi mãi chả ai dậy chơi cùng nên tè dưới gầm giường của chị Tây luôn. Tè xong còn khóc nhu oan lắm nữa chứ. Mò dậy vuốt ve thì nín nhưng lên giường nằm thiu thiu là kêu ngay. Cả hai đứa được đón về vào chiều qua. Cơ khổ, chúng nhớ mẹ nên khóc ăng ẳng. Con cái có màu lông đen, nhỏ chỉ bằng một nửa con màu lông xám kia. Nhìn nó đèo đẹt quá nên gọi là bé Đèo. Còn con kia là  đực và tròn to hơn nên được đặt tên là cu Ú. Bốn tháng nữa là đến mùa cà phê nên nhà ai chưa có chó như nhà mình phải tìm cách xin ngay. Chứ không á, bọn trộm nó vào hốt cà đang phơi trong sân khi nào không biết.

    Nghe nói nhà cuối xóm có chó đẻ, mẹ lọ mọ xuống đánh tiếng xin. Cô chủ nói nhà có gà thì đem xuống đổi chị ơi. Kể từ ngày có dịch cúm, nhà mình không nuôi gà nữa thật, Giờ lấy gì đổi? Nghe nói có bác nọ đem một gà mái đổi được hai chó con của nhà đó. Ở quê mà đi mua chó thì hâm lắm. Người ta nuôi nhiều mà, thế nào chẳng có chó đẻ nên thôi ráng dò la xem sao. Lại nghe đồn các anh bộ đội có chó Béc-rê đẻ, xách gói đi xin nhưng các anh trả lời là mẹ có con gái thì gả cho con rồi lứa sau con cho chứ lứa này không có nữa. Về mẹ kể thế, Tây bảo sao mẹ không đồng ý đi, bây giờ chúng con tìm hiểu, đến mùa cà vừa có rể lại vừa có chó.  Mẹ trêu ưng lấy chồng rồi hả?  Tây cười he he.

    Tiếp tục dò la, gặp ai cũng hỏi han nhà có chó không. Nếu không thì gửi gắm xin đâu đó giùm. Hôm qua có hai người gọi đi bắt chó. Bố đi một đường, mẹ đi một nẻo. hai người đem về hai con chó ấy. Có người mách muốn cho mai này xích chúng không kêu thì chịu khó cho cúng ngủ trong nhà một đêm. Bé Đèo cứ nằm hoài và hễ đụng đến nơi là run rẩy. Nhìn nó khép nép mà thương. Chẳng bù cho thằng cu Ú cứ lăng xăng theo chân của chị Tây hoài.  Nó không chịu rời chị chủ nửa bước. Đi tắm mà nó cứ thậm thò ngoài cửa, cào cào đòi vào mới buồn cười chứ. Trời mưa, chẳng muốn cho nó ra ngoài sân sau nên khép cửa lại. Cu Ú gào khóc ăng ẳng trong nhà đòi ra. Lạy nó luôn. Chắc mai này anh nào đến tán chị chủ của nó, nó dõi theo từng cử chỉ. He he. Vất vả cho các trai rồi. Dự là nó sẽ sủa thể hiện uy quyền rằng chị chủ là của nó rồi thì sẽ gầm gừ cho đến cái ngày chị chủ bị ‘bắt cóc” cùng với mớ của hồi môn mới thôi.

    Đặt bé Đèo ở đâu nó cũng nằm ở đó, cộng thêm nó to hơn nắm tay có một chút nên không bị xích cổ. Còn cu Ú thì xót quá. Sáng nay, nó bĩnh bậy trong nhà. Nó bị xích lại rồi. Nhìn nó giằng co mà đau lòng lắm luôn. Thấy Tây lại vuốt ve an ủi nó, bố cấm tháo xích cho nó. Bố bảo vì cái tật chiều chó của Tây mà con nào nuôi lơn lớn tí là bị trộm nó câu. Mùa cà sắp đến rồi, bố cấm cãi lời nghe chưa. Hu hu, Buồn quá! Dường như kêu một lúc nhưng không được ai cứu nên nó ghét quá, ngủ luôn. Hiện giờ bé Đèo đang kê cái đầu lên bụng anh Ú ngủ cho ấm. Nhìn bình yên chi lạ!
Buôn Ama Thuột, 8/7/2015
Tây Nguyên Xanh

Comments