NỖI NIỀM CỦA RIÊNG AI

Tác giả ảnh: Quách Tùng Dương
   Thèm viết quá! Thế là chị mở máy tính lên để gõ lại những gì đã trải qua. Chị còn rờn rợn cái cảm giác lập biên bản đình chỉ thi của thằng nhỏ kia. Cứ như thể chị đã tước đi tương lai của nó. Nghiệt ngã quá trời ơi! Chị bắt đầu có chút hối hận vì theo nghề giáo. Ít ra, cũng đỡ phải thấy ăn năn mặc dù mình làm đúng quy chế.

   Đang lúc gọi tên thí sinh lên để thu bài làm, bỗng dưng cả phòng nghe tiếng chuông điện thoại đổ. Ngó khắp phòng, có đứa đang tái nhợt mặt mày loay hoay mò mầm túi quần. Chị chợt xé lòng, thôi xong rồi cậu học trò bé nhỏ ơi. Lập biên bản nhé? Chắc chắn rồi! Cấm mang điện thoại vào phòng thi mà. Năm nào cả nước cũng có thí sinh mắc lỗi này là sao? Nhưng thằng nhỏ đã quỳ lạy, khóc lóc van xin, nó gào thét xin thầy cô ơi, hãy cứu em. Đừng huỷ bài của em. Sao chị muốn tha cho nó quá vậy kìa. Chỉ cần cầm bài thi của nó, cho nó ký đã nộp bài rồi cứ vậy là xong chứ có gì đâu. Nhưng hỡi ôi, cái tiếng kêu đó nó vang xa quá. Người ngoài cửa sổ cũng ló mặt vô coi mà. Không cách nào khác nữa, phải vậy thôi. Nhưng chị day dứt…

    Phải chi đây không phải là kỳ thi Quốc Gia. Phải chi đây là một buổi kiểm tra cuối kỳ bình thường thôi thì chị tha cho nó cái rụp. Mấy năm trong nghề, coi thi bấy nhiêu bận. Chị lạ gì cái trò ghi tài liệu vô ống tay, dán tờ giấy công thức toán dưới nắp máy tính bỏ túi. Đứa ngồi trên ngồi nghiêng nghiêng cho đứa ngồi xéo ở sau thấy bài mà ghi. Chị cũng đã từng trải qua tuổi học trò, biết hết chứ, thông cảm lắm chứ. Có điều sự dễ dãi cũng có mức độ của nó thôi. Chị rất ghét nghe tiếng rột roạt giở tài liệu khi chị đang ghi dở cái đề kiểm tra. Mấy đứa đó coi thường cô giáo cũng một vừa hai phải thôi chứ. Chẳng thà là còn mười lăm phút cuối giờ, tụi nó thậm thụt chép vội vàng thì chị còn thương chứ không thèm cố nhớ một chữ nào mà hành động luôn như vậy. Chị ghét lắm. Đó, cả đời này, chị chỉ phạt những đứa như vậy thôi. Chị nguyện vậy rồi nhưng hôm nay…

    Đắng quá! Cái đắng thấm chầm chậm vô tim can rồi trào ngược lên cổ họng. Cái đắng khiến chị bẽ bang khi nghĩ về nghề. Chị yêu chi cái nghề nâng chân cho chim bay nhưng trước khi cất cánh, móng cựa của nó chọt mạnh vô tay mình để nó lấy đà nhảy. Chim bay rồi, có con còn quẳng lại ngó miền đất cũ nhưng có con bay luôn không về. Chim bỏ mặc những ông giáo, bà giáo như chị với sự săm soi của đời. Họ soi cái nết ăn nết ở của chị như đang xét nét tướng đi của cô người mẫu trên sàn trình diễn thời trang. Chị vẫn nghĩ chỉ cần không làm sai thì không bao giờ nếm trái đắng. Nhưng hôm nay…

    Ai gọi cho thằng nhỏ vậy trời? Chẳng lẽ những kẻ đó không biết giờ đó nó đang trong phòng thi sao? Mệt mỏi vì tìm tòi trong tưởng tượng, chị bỏ dở câu chữ, lên báo mạng đọc cho đỡ buồn. Bỗng mắt chị mở to, cổ họng khô khốc khi đọc cái tin thằng bé bị huỷ bài thi chỉ vì cú điện thoại của cha. Hai cha con ôm nhau khóc dưới sân trường. Chị bắt đầu sợ người cha ấy vì mặc cảm với con mà bỏ đi. Chị sợ mình là người liên can đến bi kịch ấy. Lạy trời, đừng ai nghĩ quẫn

     Dưới nhà, giai điệu cuối phim Cha Rơi vang lên. VTV Cần Thơ sao khéo chiếu tập cuối vô đúng thời điểm vậy? Ôi tình cha…
Buôn Ama Thuột, 2/7/2015
Tây Nguyên Xanh
Đây chỉ là sáng tác, không phải tự truyện.

Comments