ĂN TÔ CHÁO LƯƠN XỨ NGHỆ TRÊN ĐẤT BÀ RỊA VŨNG TÀU

     Ngày bé, mình và em trai hay bị chảy máu cam ở mũi khi đi ngoài trời nắng. Thế là Ba Má mua lươn về nấu cháo và ép ăn. Chẳng phải nói xấu Ba Má chứ họ nấu….dở quá, cứ tanh tanh như nào ấy. Rồi mấy lần Ba dắt hai chị em về Nghệ An chơi và cũng nhờ o ruột của nấu cháo lươn cho bọn mình. O đầu nấu không tanh nhưng mà hương vị chẳng có gì đăc sắc. Có lẽ đặc sản cháo lươn xứ Nghệ sẽ chẳng có kí ức hay ho trong mình nếu không có đêm nay, mình đã được ăn tô cháo lươn do người Nghệ Tĩnh nấu trên đất Bà Rịa Vũng Tàu. Trời ơi, mọi lời khen có lẽ là thừa.

Một tô cháo có dăm miếng lươn thái sợi, đôi ba lát ớt xanh, một chút nước chanh, một nhúm giá đỗ và quyện tất cả với lá mùi tàu (ngò gai). Ôi cha là, ô mê ly! Giá đỗ bình thường đã có vị tanh rất nhẹ nên không thể nhai cùng với cá và ngại nhai chung với thịt. Thế mà nhai thật kỹ cùng với lươn lại chẳng có vị tanh nào cả. Cháo được nuốt trôi đến đâu, cảm giác ấm nóng của ớt lan tỏa đến đó. Ăn xong tô cháo mà cái bụng vẫn ấm áp trên đường lái xe về nhà. Cảm ơn người Nghệ xa quê nhé, Ngon lắm!
Tắm trâu trên sông Lam - Tác giả ảnh: Phạm Quốc Đàn
Tìm trên đất năm tỉnh Tây Nguyên, có lẽ khó gặp nhất vẫn là người đến từ hai huyện Thanh Chương và Hưng Nguyên của tỉnh Nghệ An. Ấy vậy mà trên đất Bà Rịa Vũng Tàu thì nhiều lắm. Người hai huyện ấy vào đây chủ yếu làm ở lĩnh vực khai thác dầu khí, làm thương nghiệp thời chế độ bao cấp và còn có cả những tay buôn…chất ma túy. Mẹ mình là người Hưng Nguyên. Mẹ nói ngày xưa khi biết mẹ vào Tây Nguyên lấy con trai huyện Nam Đàn (cũng Nghệ An nốt) thì dân làng xí miệng, bảo chẳng lấy ai lại đi lấy dân thuần nông. Thanh Chương và Hưng Nguyên là hai huyện nổi tiếng với nghề đi bè buôn gỗ chặt từ rừng ở Hà Tĩnh rồi xuôi sông La và Lam về bán. Sau này có nhiều mối giao thương bên kia biên giới nữa nên hai huyện này trở thành tụ điểm cung cấp thuốc phiện… cho cả nước. Vũng Tàu xưa nay nổi danh về du lịch biển nên….he he, hơi nhiều thành phần ấy. Là chỉ trích những người buôn bán hàng cấm thôi chứ người lương thiện tha hương đi tìm miếng cơm manh áo ở nơi khách thì thương bao giờ cho hết. He he, phải vớt thêm câu này kẻo Tây bị người hai huyện nớ tẩy chay.

Đấy, có một tô cháo trên đất khách mà biên ra lắm chứ thế không biết. he he.
Bà Rịa Vũng Tàu, 25/10/2015
Tây Nguyên Xanh

Comments

  1. Ra chốn phồn hoa đô thị rồi đấy em?

    ReplyDelete
    Replies
    1. Dạ, người thành phố rồi anh ạ he he

      Delete

Post a Comment