GIANG HỒ MỘT THUỞ

Những năm cuối thập niên 70 và đầu 80 của thế kỷ 20, dòng người di cư đến Tây Nguyên khi ấy có ba dạng chính: nông dân ở vùng chiêm trũng đi làm kinh tế mới, giang hồ các xứ tìm nơi hùng cứ và công chức các miền khác nhận lệnh vào kiến thiết lại các thị xã. Hồi ấy, còn có nạn Phun Rô cho nên đường đến Tây Nguyên đã xa lại càng thêm xa. Bây giờ, từ thành phố Buôn Ma Thuột (Dak Lak) xuống thành phố Quy Nhơn (Bình Định), xe ô tô chạy khoảng 7 tiếng đồng hồ là tới. Đó là tài xế vừa chạy vừa tán gái á. Nếu chạy bạt mạng thì 5 tiếng thôi. Vậy mà thời kỳ còn Phun Rô ấy, đi hết…3 ngày. Xe đang chạy mà nghe báo động có Phun Rô bắn phá thì phải lánh vào nhà dân, hôm sau chay tiếp. Nói thẳng ra, an ninh của Tây Nguyên thời ấy: ai mạnh thì sống, ai vống thì ngoẻo.

Lại nói đến sự phân bố dân di cư khi ấy. Nông dân thì được sắp xếp sống ở những khu tập thể và được phân làm công nhân cho các nông trường cây công nghiệp ở sâu trong các huyện. Công chức các miền nhận lệnh về Tây Nguyên thì được phân vào làm ở trung tâm thị trấn của huyện hoặc thị xã của tỉnh. Dân giang hồ sống ở vùng giáp ranh giữa thị xã và huyện. Giang hồ tứ chiếng quy tụ về Tây Nguyên đa số núp dưới cái bóng kinh doanh. Thằng nào giành địa bàn mần ăn thì oánh chết bà nó ngay. Có một chàng thanh niên đất võ Bình Định lên Buôn Ma Thuột sống. Ở Dak Lak, người Bình Định chủ yếu sống ở vùng giáp ranh giữa thành phố Buôn Ma Thuột và huyện Krong Pak. Tức là khu vực quanh chợ đầu mối Tân Hòa và khu du lịch buôn Ko Tam bây giờ. Lượng ve chai trên toàn thành phố được đổ về khu vực này để tiêu thụ. Dân ở đây giàu lên nhờ…rác. Khi có vốn dày thì họ mở cửa hàng bán xe nông nông cho dân trồng cà phê sống trên trục đường quốc lộ 26 lên mua.
Trên đường phố Kon Tum - Tác giả ảnh: Đình Dũng 
Anh chàng thanh niên ấy lên đây với hai bàn tay trắng. Đi nhặt và vay vốn của bà con đang sống ở đó để thu mua ve chai, bán lại cho các xưởng tái chế. Có bà lái buôn kia không muốn bị giành địa bàn. Bà ấy thuê một thằng cớm đến đánh giằn mặt anh chàng Bình Định kia. Đến nơi, thằng cớm thách rằng mày qua được ba chiêu của tao thì ở lại, nếu không thì chết với tao á con. Chàng trai đất Võ bảo được rồi, nếu tao đỡ được ba chiêu của mày thì mày cũng phải chịu ba chiêu của tao. Vậy là đánh!

Tất nhiên, con nhà võ chính tông đỡ được ba chiêu của thằng giang hồ vặt kia. Thằng kia cứ cậy mình to khỏe hơn nên đến đòi “xử đẹp” con người ta vậy thôi chớ có tài cán võ vạch gì đâu. Đến lượt, chàng trai kia trả đòn. Chiêu thứ nhất của anh chàng là tạt một nồi nước đang sôi vào người thằng cớm. Bà lái buôn kia phải đưa thẳng chã đi viện. Đêm đó, anh kia mang con dao vào tận bệnh viện, hỏi mày đủ sức tiếp chiêu thứ hai không. Thằng cớm lạy dài xin tha. Mặc dù cái tên Tr của mình, anh ấy nắn nót mãi mới ghi được nhưng nay tiền rung rính hầu bao. Các con đều là dân trí thức.

Anh chàng này lấy vợ mới vui. Giang hồ khét tiếng rồi mà. Ai muốn gả cho con gái cho thằng cu như thế chứ. Xung quanh đó, có một nàng xinh lắm. Trai quanh vùng thòm thèm miết nhưng đố thằng nào bén mảng trước cổng nhà nàng được năm giây đấy. Anh kia oánh thấy mẹ nó luôn. Đánh đau đến nỗi mong thấy mẹ để được dỗ dành á. Chàng cứ thế rung đùi ngồi xem tuổi xuân của nàng phai theo ngày tháng. Cuối cùng chàng cũng có được nàng. Cái biệt hiệu Tr Cà Giật có từ đó.

Nếu không sứt đầu mẻ trán, chắc người ấy không có ngày huy hoàng hôm nay. Chép lại những gì nghe lại để tự khuyên mình phấn chấn phát nào. Hôm qua tuyệt vọng, nước mắt chảy như vừa đánh rơi mối tình đầu nữa mới kinh chứ. Haizzz, mình thât là yếu đuối quá đi. Thua keo này ta bày keo khác vậy.
Buôn Ama Thuột, 15/10/2015
Tây Nguyên Xanh

Comments

  1. Sao lại Gianh hồ một thưở nhể? view của em sắp kịp anh rồi đấy

    ReplyDelete

Post a Comment