NGỒI TRÊN MOÓC XE VÀ ĂN QUẢ CÀ PHÊ

Tác giả ảnh: Dinh Dung Dakha
     Hình ảnh này sao giống mình của ngày xưa quá. Thứ bảy và chủ nhật không phải đi học ở trường thì lắm hôm lẽo đẽo theo Ba Má ra lô hái cà phê. Đến chiều về, ngồi trên moóc xe công nông, hai chị em lựa những trái nào chín nhất trong bao rồi ăn.. Bóc vỏ đỏ ra và mút lớp cơm mỏng dính bao quanh hạt. Cái lớp này khi khô trở thành lớp vỏ lụa. Lâu lâu ngứa răng, cắn một nhát vào hạt. Huhu, đắng nghét, phun ra bây bả xung quanh. Ba Má thấy thế, mắng từa lưa. Họ nâng niu, nhặt nhạnh từng hạt một để rồi bọn mình phun cho đã mồm. Ôi tuổi thơ, chả cần nghĩ đến hậu quả. Thích là nhích!

     Lý do những đứa trẻ con như mình thích ra lô hái cà phê với Ba Má chỉ đơn giản là vì thích ăn cơm giữa chốn bốn bề gió mát. Vậy chứ nếu viết bài tập làm văn thì kiểu gì cũng kể lể em tuốt quả như nào, thấy mồ hôi rơi trên gò má của cha mẹ, em thương họ lắm. He he. Ờ thì phải biết nói láo từ thời mầm chồi lá thì may qua mới mong qua ải môn văn. Viết đúng sự thật, ăn ngỗng ngay. Cơ mà cả nhà quây quần ăn nơi bụi có thể vào chén cơm bất cứ lúc nào, thế mà ngon, mà ngọt, mà nhớ nhau suốt đời.

     Cả ngày Ba Má hái cà. Bọn mình được giao nhiệm vụ lượm những trái rơi vải trong quá trình hái bị lăn văng ra ngoài lưới hoặc bị rụng do mưa gió. Người lớn thích trêu trẻ con nên nhiều chú bác hàng xóm khi hái đổi công với nhà mình cố tình vãi một nắm cà trong lưới ra rồi kêu bọn mình lại lượm. Bọn mình mừng rơn. Càng có nhiều quả, càng được khen mà. Lâu lâu mới có một vài lần như thế. Nhưng nhớ mãi…
Bà Rịa Vũng Tàu - 31/10/2015
Tây Nguyên Xanh

Comments