NHÀ CỦA NGƯỜI K’HO


Lạc Dương, cái tên được mình lưu tâm từ khi có vụ mấy hecta cà phê chết vì sương muối từ năm ngoái hay năm kia gì đó. Ám ảnh vô cùng dáng hình người đàn bà địu con cúi gằm nhìn đất và cảm tưởng như tương lai không biết về đâu vì cà phê cháy hết lá. Năm nay đến Lâm Đồng, quyết đến cho bằng được. Không thèm khát lên đỉnh Lang Biang, không ham hố chụp ảnh thác gềnh, chỉ cần được thấy tận mắt người dân tộc K’ho đang thở trong căn nhà truyền thống của họ là mãn nguyện lắm rồi. Lại cảm ơn một người đã chịu khó chở mình đi thăm thú các huyện của Lâm Đồng.

Ấn tượng đầu tiên đó là kiến trúc căn nhà của người K’ho khác hẳn với những gì mình tưởng tượng. Cứ ngỡ họ cũng ở nhà sàn cao như người Ê Đê bên Dak Lak của mình cơ. Họ ở nhà trệt và có là nhà sàn thì chiều cao từ sàn đến mặt đất cực thấp.



Ấn tượng thứ hai đó là hoa văn của tường bao quanh nhà. Nếu như nhà trệt của người Kinh giống như một cái váy dài được tô điểm ở cổ áo thì nhà của người K’ho là một bộ áo đi kèm váy ngắn. Khoảng một mét tính từ sàn nhà được đóng gỗ theo chiều khác hẳn với khúc trên. Những căn nhà được xây sau này cũng được ốp gạch và tô màu thành hai khoảng riêng biệt như vậy. Chưa vào sâu trong nhà nên không biết bên trong như thế nào.

Chưa đi được hết huyện, mới quẩn quanh thị trấn trung tâm thôi nên chỉ thấy bao quanh nhà là vườn cà phê Mocha (moka). Cây lùn lùn, cao hơn lớp hoa văn dưới chân nhà một tí. Những cái áo, cái quần đong đưa bay trong gió và nắng yếu của mùa mưa. Thanh bình quá!
----

Tây bán Hà Thủ Ô Đỏ uống cho xanh tóc đỏ da, thu hái tự nhiên ở Cao Bằng. Ai mua thì gọi 0937742042
Sài Gòn, 17/7/2016
Tây Nguyên Xanh

Comments