VỚI RỪNG


Sinh ra và lớn lên ở Tây Nguyên nhưng cái cây cao nhất mà mình thấy đó là Muồng Đen. Cây có tán rộng nhất chắc chỉ là cây phượng vỹ ở sân trường. Và rừng mà mình biết chỉ là rừng cây cà phê. Cất tiếng khóc chào đời vào đầu cái thập niên rừng bị khai thác mạnh nhất. Đất rừng bị bới lên tìm vàng. Nước sông nhiễm độc từ nguồn chất tinh lọc vàng. Rắn rết bị đánh ngất bằng roi điện. Thú lớn bị bắn bằng súng săn. Cây bị đốn gỗ về làm nhà. Để rồi sang thế kỷ mới, lúc biết đọc biết viết, toàn nghe người ta hô hoán bảo vệ rừng xanh. Khi ấy, nhìn trên cao xuống, rừng giống như tóc của các nhà sư lười cạo. Cái rẫy cà phê nuôi nấng mình nguyên thủy nó là đất rừng, Căn nhà mình ở lúc mới sinh cũng làm từ gỗ rừng. Mình không có tư cách phê phán nạn phá rừng. Nên lên với rừng lại thích tựa mình vào cây cổ thụ.
 

Cái giá của nạn phá rừng đó là phải phải quy hoạch thành…”vườn” và cắt cử người bảo vệ. Để cải thiện đời sống của cán bộ công nhân viên, giúp họ yên tâm làm việc và bù lại chi phí lúc quy hoạch thì phải thu phí vào thăm rừng. Bỗng dưng rừng không phải là cái nhà chung của cả một dân tộc nữa. Vào nhà của mình cũng phải trả…tiền. Đắng!



Cái cây này được giới thiệu là cây Tung, tuổi thọ hơn 400 năm. Gốc cây của nó là một trong những địa điểm dùng để chụp ảnh lưu niệm ở vườn quốc gia Cát Tiên.

 Sài Gòn, 2/8/2016
Tây Nguyên Xanh

Comments