VIẾT GÌ CHO HÔM NAY

    Cái tật thích nghịch với con chữ, cai mãi mà không được. Thích cái cách viết đểu đểu của cụ Vũ Trọng Phụng thế. Cụ chép sử bằng văn hài vô đối. Cũng lại thích giọng văn vừa phải, hóm nhưng có khuôn khổ của cụ Tô Hoài. Và nay thích đọc nhật ký của nhà báo Lê Minh Quốc.  Lạ thật, nhật ký của người khác mà mình tò mò đọc là xấu lắm luôn. Vấn đề là tại người ta tự tung nhật ký lên chứ bộ. Và nhật ký đó lại không phải là nhật ký. Nó ngồn ngộn tư liệu, nó như một trang báo, có sự so sánh đa chiều cả về không gian, lẫn thời gian. Còn mình, đang ở trình độ chán-thằng-bồ-cũng-than-vãN- trên-facebook rồi. Viết cái gì cũng nhảm. Đùa chứ mình cũng ưng viết như cụ Phụng, người ta đạo văn mới bị chửi té tát chứ đạo giọng văn hình như chưa ai bị đánh. Thử đạo giọng văn cụ Phụng xem nào. Mình sẽ viết gì?

À, mình sẽ ghép hai sự vụ vào trong một cái truyện ngăn ngắn gì đó. Rằng thì là thằng con mất dạy, khi cha còn sống thì vứt cho nằm một đống vất vưởng ở cái trại dưỡng lão, chả mấy khi thăm nom. Cơ mà khi cha mất thì khóc to lắm, khóc cho cả cơ quan biết để mà đi phúng điếu, giỗ quảy. Tại sao không ghép cái sự vụ này với vụ dân tình đồn thổi sáu lần đi xin giấy chứng tử nhỉ.

ờ thì là vẫn thằng con ấy, hắn lên phường xin giấy chứng tử cho bố. Cán bộ hoạnh họe này nọ. bô lô ba la. Biên thêm đôi dòng miêu tả cái sự rườm rà của quy trình thủ tục thời xã hội thông tin nhỉ?

Quên, hay là viết cái truyện kiểu như bố chưa chết nhưng con cái muốn chiếm gia tài nên chạy chọt giấy chứng tử giả để chia tài sản nhỉ?

Chưa biết hay dở như nào nhưng nó cứ tàn nhẫn thế nào ấy. Đồng ý là nếu hay thì nó cũng có thể là tác phẩm văn học mang tính chép sử đấy. Nhưng cười cợt trên những tang thương. Thấy ghê ghê thế nào. Mình không có bản lĩnh. Mình không chịu đựng được nỗi đau của từng nhân vật. Mình chắc chắn không thể là nhà văn. Và suốt ngày đi soi cái buồn, cái đáng chê cười của xã hội để lấp đầy chuyên mục Góc Nhìn Biếm Họa trên blog của mình như thế, liệu tâm hồn mình có cay nghiệt hơn không? Thôi, lại âm thầm làm độc giả, ngắm ảnh đẹp, chơi bời với sinh vật trong rừng vậy.
Tây Ninh, 27/7/2017
Tây Nguyên Xanh

Comments