KHI SỰ RẺ RÚNG TIỀN LẺ LÊN NGÔI


    Cơm hàng cháo chợ, lỡ bữa thì ăn. Trong một lần ăn cơm muộn trong quán ở cuối khu công nghiệp. Tôi ngồi một mình trong cái quán ấy, chứng kiến cô chủ lấy hai tay gom từng vốc tiền rồi loay hoay đặt vào cái bao bóng. Tôi ái ngại nên chạy lại giữ giùm cái bao cho cô ấy dễ bỏ tiền vào. Tiền ấy là tiền lẻ, toàn những tờ năm trăm, một nghìn và hai nghìn đồng cũ nát mà cô thối qua lấy lại từ tay khách trong một tuần. Tôi hỏi sao cô không đếm và xếp thành cọc tiền mà nhét như thể giấy lộn thế? Cô nói đếm chi cho cực, cô đưa cái bọc cho cái bà kia. Tôi không biết "bà kia" là ai nhưng đoán là người này hay đi gom tiền lẻ. Tôi đoán là bà kia tự đếm và đổi tổng thành tờ tiền mệnh giá lớn. Và tiền lẻ ấy sẽ đi đâu trong thời đại lạm phát này? Có lẽ nó sẽ được dùng trong đại lễ hầu đồng cầu tài lộc của các gia tộc. Tiền phải đầy mấy vali lớn, ném từng xấp tiền sướng cả tay thì cô đồng mới chịu lên hương bái thánh. Hoặc phân phối cho các nhà vệ sinh công cộng hoặc cơ sở kinh doanh xe buýt. 


   Thực tế mà nói, người ta thích "bo tiền"(cho tiền típ) luôn để khỏi phải nhận tiền lẻ. Và thế nào được cho là tiền lẻ thì tùy vào kinh tế người xài. Với người rủng rỉnh thì dăm chục nghìn là tiền lẻ. Nhưng cỡ cái đứa siêng ăn, nhác làm, thích sung sướng nhưng nghèo đang viết bài này thì phải là dư năm trăm đồng mới dám phẩy tay, nói to khỏi thối đi anh.  Tâm lý ghét tiền lẻ đã khiến tờ tiền mệnh giá nhỏ đang dần mất đi giá trị. Đỉnh cao của sự mất giá ấy là sự kiện những tờ tiền lẻ, năm trăm đồng gom lại đi trả phí giao thông đường bộ ở Cai Lậy. Nếu đòi phạt dân vì tội dùng tiền lẻ gây tốn thời gian đếm thì nhà chức trách đang ỉa vào mặt hệ thống tiền tệ hợp pháp của Việt Nam rồi. Nói cho vuông là thế. Phải như thế nào, dân mới ghét đến độ cùng nhau chơi trò mày đòi lấy tiền tao thì tao cho mày tiền khó xài chứ. Dân khôn lắm, đừng đùa!
Tây Ninh, 8/8/2017
Tây Nguyên Xanh

Comments