Mọi trao đổi xin liên hệ: bientaynguyen@gmail.com

Saturday, September 19, 2020

THẦY

September 19, 2020

Share it Please
Tác giả ảnh: Nguyễn Cường


    Tình cờ trò chuyện với thằng em đồng nghiệp nới biết nó học khóa 35 ngành Quản Trị Kinh Doanh còn mình học khóa 31 ngành sư phạm Hóa ở đại học Quy Nhơn. Và cũng chả hiểu sao câu chuyện dẫn dắt đến chuyện học thêm ngoại ngữ. Mới hay mình và nó đã từng được học chung một người thầy. Đâu khoảng cuối năm 2011 hay đầu 2012 gì đó, trong lúc cảm thấy mọi thứ quanh mình cứ cũ cũ thế nào, không có gì mới. Mình đi đăng ký lớp học tiếng Pháp và tiếng Anh giao tiếp. Học phí lớp tiếng Pháp cao quá nên thôi không học. Qua lời giới thiệu của một bạn blog của Quy Nhơn, mình tìm đến lớp học nghe và nói tiếng Anh của thầy. Ai cũng bảo nếu chịu đựng được những câu chửi của thầy và học được trọn khóa thì chắc chắn giỏi tiếng Anh. Mình có vinh dự được thầy mắng một lần vì tội hỏi xin tài liệu để photo. Hình như khi ấy thầy mắng là tôi dạy không có theo giáo trình cụ thể hay gì đó. Cả buổi học, ai cũng bị thầy chửi cả. Không khí lớp học luôn căng như dây đàn. Chỉ cần trả lời bài cũ không trơn tru, phát âm không mượt thì ăn mắng thôi. Thầy mắng cho biết nhục là như thế nào luôn á. Sau buổi đầu tiên ấy, mình bỏ học. Nhưng không phải vì tự ái mà bị cấn lịch học lớp tiếng Hán đã học trước đó một năm. Hôm nay nghe tin thầy mất rồi, buồn thật chứ. Một con người nổi tiếng dạy học trò tuy hay mắng mỏ nhưng học phí thì ai muốn đưa bao nhiêu thì đưa. Ai cũng thành công nhờ phương pháp dạy của thầy. Thầy mở lớp chỉ vì yêu thích nghề giáo chứ nghe nói thầy vốn là người làm trong công ty nước ngoài. Thầy chưa từng học sư phạm. Vĩnh biệt một ông giáo già, người thầy duy nhất mình thọ giáo chỉ trong vỏn vẹn một tiếng rưỡi đồng hồ.

    Ngẫm lại mình toàn nể những ông giáo “lạ”. Mình thích học một ông thầy dạy Sinh thời cấp 3 lắm. Ông ấy chuyển về trường chuyên dạy rồi nhưng mở lớp dạy thêm ở nhà cũ sau lưng trường mình. Thầy vừa dạy, mũi thầy khìn khịt, miệng thầy chê phòng học trường huyện bẩn thí mồ. Và thầy còn bảo học trò trường huyện mà đi Phố (thuật ngữ của toàn dân Dak Lak khi nói đến Buôn Ma Thuột), cho bước lên thang máy cuốn thì biết ngay đứa nào dân phố, đứa nào nhà quê liền. Cứ mở miệng ra là thầy khinh miệt lũ trường huyện bọn mình. Nhưng thầy dạy hay kinh khủng.

    Anh thầy dạy tiếng Hán thì…thôi, anh ấy có kết bạn facebook với mình. Nói xấu. anh ấy chặn luôn thì toi he he. Cơ mà anh ấy suốt ngày chê chữ mình xấu. Chữ mình xấu đến độ anh ấy cáu, lấy luôn cây bút bảo mày đưa đây, tao viết cho. Anh ấy viết từng nét cho mình nhớ quy tắc bút thuận của chữ Hán. Có hôm cốc đầu mình vì cái tội nói leo. Đi học, mình đến sớm vì thích được ngồi bàn đầu, cho nên bị càm ràm chữ xấu miết. Hồi ấy thầy chưa có vợ, mình bụng nghĩ khó tính như thế, thảo nào ế. Nay thầy có ông con trai sắp lên lớp 1 rồi he he.

    Thầy dạy tiếng Anh ở lớp học thêm từ lớp 6 đến lớp 12 thì có cái lạ thế này. Mình to gan lớn mật, viết tên mình lên sách của thầy. Cuốn nào có giá trị là ghi hết. Vậy mà thầy chưa một lần mắng. Nể cái tính chịu đựng của thầy luôn. Mình có phá, có hỗn thế nào thầy vẫn nhẫn nại. Vì thầy cô trên trường chơi trò nếu không học thêm ở nhà họ thì môn tiếng Anh không ai đủ điểm lên lớp nên cái lớp của mình khi ấy chỉ còn 5 đứa trụ lại. Vậy mà thầy vẫn duy trì lớp, học phí vẫn lấy có 50 nghìn một tháng. Đáng lẽ lớp ít như thế thì thường phải đóng 200 nghìn cơ. Mình không giải thích được vì sao như thế.

    Còn anh chủ công ty kiêm chức tổng giám đốc đang ngồi trong kia, hàng tháng phải trả lương cho một đứa đến cty chỉ để ngồi máy lạnh, đọc báo, chơi game, chát chít. Anh ấy cũng đáng nể thật chớ.
Bến Cát, 19/09/2020
Tây Nguyên Xanh

0 comments:

Post a Comment