NÔNG THÔN TÂY NGUYÊN - KỲ 16: NÔNG DÂN ĐI MÁY BAY

Tác giả ảnh: Duy My
Sáng nay chở ba lên sân bay Hòa Bình. Mình thích tên cũ này của cảng hàng không Buôn Ma Thuột hơn. Ngồi chờ đến giờ bay, nhìn lơ láo xung quanh, mình thấy có một vài khuôn mặt da ngăm tương phản với bộ quần áo không mới những cũng chẳng cũ, hình như bộ ấy ít được mặc. Nom họ có vẻ đang chịu nỗi mất mát nào đó ghê gớm lắm, có lẽ là về chịu tang. 
Tác giả ảnh: Nguyễn Lương Ký
Ở cái xứ Tây Nguyên này, nông dân đi máy bay không phải hiếm, nhưng đa số lần đầu tiên được cưỡi “con chim sắt” là khi cần về cho kịp nhìn mặt người thân lần cuối. Thế nên, hễ nghe ai đó nói nhà nọ nhà kia có người mới bay về quê là cả xóm rợn gáy xôn xao. Nếu không phải tin buồn, những người chưa đi thì ước được một lần thử, người đi rồi phẩy tay, bảo ôi xời, nhìn xuống thấy mây trắng tinh chứ có gì hay đâu, được cái là chuẩn bị lên máy bay điện cho người nhà ngoài kia đi đón, xuống sân bay phải chờ một lúc mới thấy người đến, chưa hịp say xe đã tới nơi rồi, sướng!
Tác giả ảnh: Duy My
Vì một chữ “sướng” ấy mà đại lý bán vé máy bay ở Tây Nguyên dạo này ăn nên làm ra. Người Tây Nguyên hiện nay đa số có gốc gác từ miền Bắc và miền Trung. Vé xe khách về quê khá đắt. Nếu như thêm một ít tiền mà được đi nhanh và về khỏe hơn thì tội gì người ta không đặt vé máy bay khứ-hồi. Vé được đặt cách thời điểm bay hơn nửa năm. Như ba mình chẳng hạn, sáng nay bay nhưng đặt vé từ sau tết Nguyên Đán mấy ngày.
Nông dân ở Tây Nguyên thường đi máy bay của hãng này - Tác giả ảnh: Nguyễn Lương Ký
Có một cái lệ bất di bất dịch, đó là chuẩn bị về thăm quê thì phải khoe cho láng giềng cùng quê biết. Ngày xưa, nếu ai về quê thì cả xóm nhờ chuyển một gói mì chính (bột ngọt) hoặc dăm ký cà phê bột. Vì di cư cùng một lúc và ở gần nhau nên khi trở vào, người về ấy lại mang bao tải chứa lỉnh kỉnh đủ thứ quà từ ngoài quê gửi vào cho… cả xóm. Bây giờ, người ta vẫn khoe mình sắp được về quê nhưng phải nói luôn là đi máy bay để không ai gửi quà cồng kềnh. Mà nay, người ta gửi tiền về quê qua tài khoản ngân hàng hoặc nhờ trao tiền tận tay các cụ già thôi chứ ít thèm thuồng đặc sản quê nhà nữa. Bởi vì… chợ ở Tây Nguyên thiếu gì!
Tác giả ảnh: Duy My
He he, Nông dân đi máy bay sao mà lắm chuyện bi hài thế. Viết bài này không phải để tị nạnh với những người thường xuyên đi máy bay, chỉ là để cho các bạn gần xa hiểu tâm lý và mức sống ở Tây Nguyên như thế nào. Từ chuyện đi máy bay, các bạn có thể hình dung kinh tế của một gia đình nông dân ở Tây Nguyên đang ở mức cao hơn nông dân vùng chiêm trũng nhưng đầy đủ tiện nghi như người làm ngành dịch vụ ở các thành phố lớn thì không.
Buôn Ama Thuột, 30/9/2015

Tây Nguyên Xanh

    Để xem các phần trước của seri này, các bạn bấm vào: Kỳ 1, Kỳ 2, Kỳ 3, Kỳ 4 , Kỳ 5, Kỳ 6, Kỳ 7 Kỳ 8, Kỳ 9, kỳ 10, Kỳ 11 , Kỳ 12, Kỳ 13, Kỳ 14, Kỳ 15


Comments